TTTP 41 – 45

41 | Tước Vĩ

“CHÚNG TA đi đâu?” Tương Thanh bị Ngao Thịnh ôm đi một mạch, khó chịu quay lại đẩy hắn ra, “Ngươi chậm một chút, để ta đổi tư thế rồi ngươi hẵng cưỡi tiếp.”

Ngao Thịnh thổi phù một cái vào tai y, hạ lưu nói, “Thanh, chỉ cần ngươi để cho ta cưỡi thì tư thế gì cũng được?”

Tương Thanh giật mình sửng sốt. Lúc này, y mới phát hiện câu nói vừa rồi của mình đã bị hắn xuyên tạc thế nào. Bất quá, cũng chỉ có mỗi Ngao Thịnh mới mặt dày mà nghĩ được những chuyện lưu manh như thế. Ai oán một hồi, y cũng chỉ ngoảnh đầu lại lườm hắn một cái.

Ngao Thịnh bật cười, “Phía bắc ngoại ô. Sắp đến rồi!”

Tương Thanh lại càng thêm khó hiểu, hỏi lại, “Đến đó để làm gì?”

Ngao Thịnh đem toàn bộ những chuyện Quý Tư đã kể, nói lại một lần cho Tương Thanh nghe.

“Chuyện này là thật ư?” Tương Thanh vừa mừng vừa lo, sau lại lẩm bẩm một mình có phần tiếc nuối, “Sao Quý tướng không chịu nói sớm một chút chứ. Nếu nói lúc ngươi còn bé thì chẳng phải đã tốt hơn rồi sao? Khi ấy bái sư thì bây giờ ngươi đã học xong hết rồi.”

“Đúng vậy. Thiệt là tức chết mà.” Ngao Thịnh gật gù tán đồng, “Nếu có thể sớm học thành binh pháp thì đã khống chế được ngươi rồi. Nói không chừng, toàn thân từ trong ra ngoài của ngươi đã nhanh chóng bị ta nuốt hết vào bụng.”

“Cái gì?” Tương Thanh trừng mắt nhìn hắn. Ngao Thịnh hắc hắc cười làm lành rồi cúi đầu hôn y.

Tương Thanh tránh đi, bỗng lại nhớ đến chuyện của Quan Khế, vội hỏi, “Trước đây, Quan Khế có từng gặp gỡ chuyện trò với ngươi lần nào không?”

Ngao Thịnh khẽ nhíu mày, lắc đầu, “Không có. Vị biểu huynh này ta chưa từng nói chuyện được lấy một lần. Khi ta đăng cơ, hắn tránh ta được thì cứ tránh. Lúc vào triều cũng im hơi lặng tiếng. Ta nghĩ, dẫu có lấy gậy đánh hắn thì hắn cũng chẳng buồn la đau.”

“Vậy à. . . . . .” Tương Thanh gật gật đầu, cảm thấy mọi chuyện càng thêm khó hiểu.

“Sao thế?” Ngao Thịnh nhướn mày hỏi, “Tiểu tử đó khó dễ ngươi ư?”

Tương Thanh nâng mắt lên nhìn Ngao Thịnh, sau đó lắc lắc đầu, quyết định tạm thời không đề cập những gì Quan Khế đã nói với y, bằng không Ngao Thịnh lại suy nghĩ lung tung. Mắt thấy Tương Thanh do dự, Ngao Thịnh bỗng nổi giận, lập tức ghìm cương dừng ngựa lại.

Tương Thanh thấy ngựa đã ngừng, vừa xoay người đổi tư thế thì đã bị Ngao Thịnh ôm lấy. Tương Thanh cau mày nhìn. Ngao Thịnh nheo mắt lại quan sát y, “Hắn đã nói gì với ngươi? Ta sẽ quay lại chém hắn.”

Tương Thanh dở khóc dở cười, đành phải thành thành thật thật kể hết toàn bộ sự tình. Ngao Thịnh tức giận đến mặt hết trắng rồi lại xanh. Nhanh chóng quay ngựa trở lại để sắm vai đồ tể. Tương Thanh vội vàng cản hắn lại, cười nói, “Ngươi không thể vô duyên vô cớ giết hắn! Hơn nữa hắn nói như vậy, cũng không hẳn là xấu. Nói không chừng, hắn thực sự lấy cương vị của một huynh trưởng mà thay ngươi lo lắng. Ngươi chẳng thể chỉ vì một câu nói như vậy mà lại đi so đo này nọ. Không khéo sẽ gây mất lòng dân.”

Ngao Thịnh tạm thời nguôi giận, nhưng vẫn để bụng ghi tâm. Tên Quan Khế này thật to gan mà. Dám châm ngòi chia rẽ quan hệ giữa họ. Suy nghĩ một lát, Ngao Thịnh lo lắng hỏi, “Thanh. . . . . . Vậy còn ngươi? Ngươi đã trả lời thế nào?”

Tương Thanh do dự một chút nhưng lại không đáp. Nếu như phải thành thật khai báo thì ngượng chết được a. Ngẩng đầu nhìn lên thì đã thấy phía trước cách ngoại ô không xa. Tương Thanh khẽ vỗ nhẹ vào cổ con ngựa một cái. Ngựa liền phi thẳng theo hướng bắc. Bạch hổ vẫn luôn đi theo một bên, khi thì tróc gà rừng lúc lại nhào lên bắt bướm. Vô cùng tự do tự tại a.

Ngao Thịnh thấy Tương Thanh không chịu nói, liền cù lét y, “Thanh, ngươi đã nói gì hả? Nói cho ta biết đi mà. Không thì ta lại ăn không ngon ngủ không yên đó.”

Tương Thanh bị Ngao Thịnh khó dễ một hồi. Vốn vì ngượng nên chẳng dám nói nhưng lại thấy hắn lo lắng đến nhường ấy, đành thành thật đem toàn bộ những lời ứng phó ấy kể cho hắn nghe.

“Hay lắm!” Ngao Thịnh nghe xong thì mừng ra mặt, “Thanh! Ngươi nói hay lắm!”

Ngao Thịnh vô cùng thỏa mãn. Những lời Tương Thanh đã nói, đều hướng về phía hắn. Tạm thời không xét đến việc đây chỉ là chiêu tứ lưỡng bát thiên kim[1], nội một phần tâm ý chất chứa bên trong câu nói ấy cũng đủ khiến hắn vui mừng lắm rồi. Thật chẳng uổng thâm tình mật ý của hắn, trong lòng Thanh cũng có một chỗ giành cho hắn.

Nhác thấy Ngao Thịnh chỉ vì điều ấy thôi mà đã hạnh phúc đến vậy, Tương Thanh bỗng thấy có chút đau lòng. Ngựa đến trước ngõ vào thôn nông gia, Tương Thanh ngoảnh lại bảo hắn, “Tốt nhất là không nên giục ngựa chạy ở trong thôn. Chúng ta xuống ngựa thôi.”

“Được.” Ngao Thịnh liền nhảy xuống ngựa. Mắt thấy bạch hổ vẫn đang tung tăng chạy nhảy, sợ hổ dọa người, bèn nói, “Ngao Ô! Lại đây! Đừng nháo nữa!”

Ngao Ô vô cùng vâng lời. Vừa nghe thấy tên mình thì đã ngoan ngoãn chạy đến, hiền lành cất bước đi phía trước Tương Thanh.

Hai người hiếm khi được thấy cảnh điền viên (cảnh thôn quê). Trên đầu là gió mát vờn quanh. Dưới chân là cỏ thẫm xanh hương lành, tình tự nói chẳng nên lời. Ngao Thịnh lặng lẽ giương tay qua, kín đáo nắm lấy tay Tương Thanh. Tương Thanh cũng chẳng như mọi lần ngần ngại mà rút về, chỉ khẽ xoay đầu sang nhìn đi nơi khác.

Ngao Ô quả nhiên rất thu hút được sự chú ý của mọi người. Một vài người bị hình dáng của hổ dọa cho sợ hãi, run rẩy mãi không thôi. Lúc này, Ngao Thịnh cười hòa hảo, nói, “Đừng sợ, nó không cắn người đâu.” Thôn dân thấy Tương Thanh và Ngao Thịnh tướng mạo lẫn y phục đều bất phàm, lại còn dẫn theo hổ đi cùng, thầm đoán cả hai là bậc cao nhân từ chốn xa ghé tới.

“Đại hán, chúng tôi đang muốn tìm một người. Không biết đại hán giúp chúng tôi được không?” Tương Thanh khách sáo hỏi thăm một lão hán vừa đi ngang qua họ.

“Ách, công tử muốn tìm ai?” Lão hán nâng tay lau lau mồ hôi.

“Lô Tước Vĩ.” Tương Thanh đáp, “Tước Vĩ lão nhân đang ở đâu ạ?”

“À . . . . . Thì ra là tìm Lô lão đầu (cách gọi thân thiết ai đó có tuổi) a. Ông ấy ở sâu trong rừng trúc phía sau núi ấy.” Lão hán chỉ tay về phía rừng trúc mờ ảo khuất phía sau núi.

Tương Thanh và Ngao Thịnh nheo mắt nhìn theo. Cách đó không xa là một biển trúc lâm xanh mướt. Thấp thoáng còn nhìn thấy cả khói lam chiều lượn lờ. “Bên trong chỉ có một hộ nhân gia thôi sao?” – Tương Thanh khó hiểu hỏi.

“Đúng vậy.” Lão hán hi hi cười, “Lô lão đầu chỉ sống có một mình. Nhà của lão chỉ là một gian viện nhỏ gồm hai tiểu phòng và một mảnh vườn rộng a.”

“Đa tạ!” Tương Thanh cúi đầu tạ ơn sau đó liền cùng Ngao Thịnh hướng đi thẳng đến rừng trúc.

Ở đầu trúc lâm là một đoạn đường nhỏ, do người ta đi mãi mà thành lối mòn. Hai ngày trước trời cứ đổ mưa suốt nên đường đi có phần lầy lội. Ngao Thịnh định sẽ cùng Tương Thanh cưỡi ngựa qua cho tiện nhưng Tương Thanh vội ngăn lại, cười nói, “Ngươi không phải đi bái sư sao? Phải có thành ý mới được.”

Ngao Thịnh suy nghĩ một lát rồi lại đỡ Tương Thanh lên ngựa, dịu dàng nói, “Để ta đi bộ được rồi. Ngươi đừng để chân lấm bùn.”

Tương Thanh mỉm cười đáp lại rồi điểu chỉnh tư thế ngồi cho ngay ngắn. Vì ngồi ở trên cao nên y có điều thấy rõ mọi thứ phía xa hơn. Đi được một lúc, Tương Thanh bỗng ngăn bước Ngao Thịnh lại, “Chờ đã.”

“Có chuyện gì vậy?” Ngao Thịnh ngẩng đầu lên nhìn Tương Thanh.

Tương Thanh chỉ tay về phía trước, “ Ngươi nhìn thử xem. Sao ta cứ cảm thấy chúng ta luôn cách đám khói ấy xa đến vậy?”

Ngao Thịnh chau mày, phi thân lên ngựa, quan sát thử. . . . . .Quả nhiên, đám khói đang thấp thoáng bay ấy luôn cách họ một khoảng rất xa. Ngao Thịnh cảm thấy mọi chuyện không ổn bèn vung roi thúc ngựa, chạy thẳng về phía trước. Được một quãng thì dừng lại. Lúc này thử kiểm tra thì làn khói phả lên vẫn cách họ một khoảng như lúc đầu. Tựa hồ hai người họ chẳng cách nào tiếp cận được nơi cần đến.

“Thế này là thế nào?” Ngao Thịnh nhíu mày.

Tương Thanh quay đầu lại xem xét, “Có lẽ chúng ta đã lạc vào trận pháp gì đó rồi.”

Ngao Thịnh quét mắt nhìn quanh rồi thả người nhảy xuống. Sau đó lại dùng khinh công bay lên đầu ngọn trúc, phóng mắt nhìn ra bốn phía. Quả nhiên, con đường mòn mà họ đang đi được dựng theo kiểu bát trận đồ (những đường tròn xoắn xít lại với nhau). Kẻ đi vào thì chỉ có thể đi theo một đường tròn. Đi mãi cũng sẽ quay lại nơi bắt đầu.

“A.” Ngao Thịnh phi thân về lại vị trí trên yên ngựa, sau lưng Tương Thanh, nói với điệu thán phục, “Ông già này thật sự rất có tài. Chỉ mới là cửa ra vào mà đã bố trận thế này rồi. Đúng là ngăn được không ít phiền phức a!”

“Chúng ta phải làm thế nào đây?” Tương Thanh lo lắng hỏi.

“Vị lão hán kia nói không sai. Chúng ta cứ đi thẳng là được.” Dứt lời, Ngao Thịnh liền vung tay thúc roi. Ngựa phi thẳng tắp một đường. Vừa băng ra khỏi rừng trúc, cả hai liền ngửi thấy mùi thức ăn. Hình như có ai đó đang hấp bánh bao thì phải. Đi thêm một đoạn, ngựa bỗng dừng trước một tiểu viện thanh tĩnh.

Ngao Thịnh đỡ Tương Thanh xuống, rồi buộc ngựa vào một thân trúc gần đấy, sau đó cẩn thận quan sát tứ phía. Tiểu viện trước mặt có hai mảnh sân nhỏ. Một bên trồng rau, một bên ươm những hoa cỏ kì dị. Giữa sân là một con chó vàng đang nhàn nhã gặm xương, vừa gặm vừa lắc lắc đuôi, trông vô cùng khoái chí. Lúc này, bạch hổ cũng đuổi theo tới nơi. Giương mắt liếc nhìn con chó vàng dáng đầy hưởng thụ kia. Chó vàng thấy hổ thì hoảng sợ không thôi, vội vàng nhả khúc xương ra mà sủa gâu gâu chạy vào viện.

Ngao Thịnh cùng Tương Thanh bước đến gần tiền viện. Đứng nhìn vào bên trong, Tương Thanh cất cao giọng hỏi, “Xin hỏi có ai ở nhà không?”

Hỏi mấy tiếng nhưng bên trong không có ai trả lời

Ngao Ô bỗng thả người nhảy vào bên trong.

“Ngao Ô!” Tương Thanh giật mình gọi hổ. Ngao Ô nghe thấy tên mình thì liền đứng lại, quay đầu nhìn Tương Thanh. Hổ vẫy cái đuôi dài, ra hiệu bảo Tương Thanh và Ngao Thịnh hãy đi theo sau lưng hổ.

Cả hai gật đầu một cái, cùng nhau đi vào. Ngao Thịnh đưa tay lên đẩy nhẹ cửa. Cửa kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra.

Hai người sóng vai đi vào nội viện.

Cả hai đặt chân bước vào trong, giương mắt nhìn xung quanh. Đây chỉ là một gian thư phòng cũ nát. Sách bày la liệt. Bên trên bàn trúc là một bàn cờ. Thế cờ vẫn chưa được giải.

Hai người dạo quanh thư phòng. Đợi một lúc cũng chẳng thấy ai đến nên đành quay trở ra. Phía sau thư phòng có một đoạn hành lang ngắn. Đằng ấy vẫn còn một gian phòng khác và một tiểu viện nhỏ nữa. Hai người cẩn trọng đi đến phía tiểu viện nhỏ kia. Lúc này chợt nghe thấy tiếng ngáy rền như sấm vang.

Cả hai đi theo hướng phát ra âm thanh, rẽ vào bên trong tiểu viện. Dưới tán đa già là một chiếc giường đá. Trên giường đá là một ông già to béo đang nằm ngửa mặt lên trời ngáy ngủ.  Lão nhắm khịt hai mắt lại, miệng thì mở lớn đánh giọng ngáy, kẹp trong tay là một hồ lô rượu. Trên cái bàn đá bên cạnh chỗ lão nằm là một đĩa bánh bao thịt, thêm cả một nồi hồng thiêu nhục (thịt kho tàu) còn non nửa. . . . .Kế bên là một bát canh lớn chỉ còn sót lại vài lát hành.

Dưới chân bàn thì lại là con chó vàng ban nãy. Sau khi qua cơn hoảng loạn lại nằm tiếp tục gặm xương. Nhác thấy hai vị khách xa lạ cùng con hổ lớn đứng trước mặt. Nó trợn trắng dã mắt ra, hướng về phía lão nhân đang nằm mà cao giọng sủa.

“Này. . . . . Đừng có sủa nữa mà.” Lão nhân lầm bầm mấy tiếng, trở mình gãi gãi mông, rồi lại mơ mơ màng màng nói, “Mi không phải là chó thường mà là chó của Tước Vĩ ta. Phải biết tri thư đạt lí (hiểu chuyện), thấy biến không sợ chứ.”

Ngao Thịnh và Tương Thanh thiếu chút nữa đã cười ra tiếng. Lần đầu lại nghe có người bảo chó mà cũng phải tri thư đạt lí, thấy biến không sợ.

“Gâu gâu.” Con chó vàng tiếp tục sủa thêm vài tiếng. Ngao Ô nghe thấy mà bực, liền cúi đầu rống vào mặt nó.

Chó vàng nhỏ sợ quá bèn ném luôn cả cái cẳng xương đang gặm, nhảy lên giường đá, chui rúc vào trong lòng lão nhân mà trốn. Lại còn kêu ư ử như đang tủi hổ lắm vậy.

Lão nhân cũng nghe thấy tiếng rống. Lúc này mới ngồi dậy ngáp một cái. Vừa nâng mắt nhìn lên thì đã thấy hai vị khách không mời.

Ba người sáu mắt nhìn nhau. Cuối cùng, Ngao Thịnh cũng thấy được tướng mạo của lão nhân. . . . . . Đúng là hạc phát đồng nhan (tóc bạc mặt lại hồng hào/có thể hiểu là người già nhưng vẫn tráng kiện) a. Dáng người thì ục ịch, đầu đầy tóc bạc, lông mi, chân mày, kể cả chòm râu cũng trắng muốt. Thoạt nhìn chẳng khác gì những người già bình thường.

“Tiền bối chính là Tước Vĩ lão nhân?” Tương Thanh cung kính cúi đầu chào hỏi lão nhân gia.

Lão nhân nhìn hai người chằm chằm. Bỗng lại nhíu mày, mở to hai mắt trừng Ngao Thịnh.

Ngao Thịnh khó hiểu quay sang nhìn Tương Thanh. Bấy giờ, lão nhân đột ngột giơ một lóng tay ra, chỉ thẳng vào hắn nói, “Ngươi. . . . . .”

Ngao Thịnh cau có khó chịu, ta thì sao?

“Ha hả a. . . . . .” Lão nhân đột nhiên lớn tiếng cười, khiến Tương Thanh lẫn Ngao Thịnh khó hiểu vô cùng.

Lúc sau, lão nhân mới đứng dậy, giơ tay lấy cây chổi nằm chõng chơ một bên. Lão nâng chổi chỉ thẳng mặt Ngao Thịnh, “Thằng oắt con Viên Liệt nhà ngươi nha. Làm lão chờ đến mệt người nha. Trước tiên hãy tiếp nhận một chổi của lão coi như tặng thưởng nha!” Nói xong, lão liền ném chổi về phía Ngao Thịnh.

Ngao Thịnh giật mình trừng mắt nhìn lão, lão nhận nhầm hắn với Viên Liệt ư? Còn đương bận suy nghĩ thì chổi đã bay đến trước mặt. Ngao Thịnh xoay người bỏ chạy. Vừa chạy vừa lớn tiếng thanh minh, “Ông già kia, ông nhận nhầm người rồi. Ta không phải là Viên Liệt!”

“Ngươi còn dám chối hả!” Lão nhân giận quá bèn đuổi theo “Ngươi là thằng oắt con gan thỏ mà. Ngươi có hóa thành tro thì lão cũng nhận ra ngươi. Hôm nay lão mà không đánh chết ngươi thì thề không làm người!”

Tương Thanh thấy Ngao Thịnh bị lão nhân rượt chạy quanh sân, nhiều lần nháy mắt cầu cứu, nhưng y lại chẳng cách nào giúp được. Đúng là dở khóc dở cười mà. Có lẽ lão nhân đã lớn tuổi rồi nên mắt nhìn không tốt, nhận nhầm Ngao Thịnh với Viên Liệt. Nhìn hai người, một già một trẻ đuổi nhau một hồi, y bèn nói “Lão tiên sinh, hắn không phải là Viên Liệt đâu.”

“Chính là hắn mà!” Lão nhân càng thêm khẳng định, “Thằng oắt gan thỏ này là con của con rùa.” Lão vừa rượt theo vừa mắng, mắng đến nỗi khiến Ngao Thịnh hăng hái mà quay đầu lại thừa nhận, “Đúng rồi. Sao ông lại biết cha của lão tử là một con rùa vậy?”

Lão nhân thoáng chút sửng sốt, tựa hồ có phần nghi ngờ.

Tương Thanh nhanh giải thích, “Lão nhân gia, người nhìn mà xem. Hắn chỉ mới hai mươi tuổi. Trong khi Viên Liệt thì đã bốn mươi rồi!”

Lão nhân nghe xong, cau mày vuốt vuốt râu, suy nghĩ một lát mới gật gù, “Uhm, cũng có lý!”

Tương Thanh và Ngao Thịnh lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Vừa định nói gì đấy thì đã nhìn thấy một cán chổi nữa bay đến, “Ai thèm quan tâm ngươi là ai chứ. Chỉ cần có bản mặt giống thằng oắt kia là đã khiến lão giận rồi. Cứ để lão đánh một lát là được rồi a!” Nói xong, lão nhân đã hung hăng sấn lên đánh Ngao Thịnh mấy chổi.

Ngao Thịnh chẳng còn cách nào khác, đành đứng yên chịu trận, mặc lão nhân gia đánh thế nào thì đánh cũng chẳng đỡ lấy một cái.

Ngao Ô nháy mắt mấy cái, đi đến bên cạnh Tương Thanh, ngưỡng mặt lên nhìn y, như là hỏi —— ông già này là ai? Hung dữ quá!

Tương Thanh bất đắc dĩ ngồi lên bậc tam cấp gần đấy. Tay ôm Ngao ô, mắt lại nhìn Ngao Thịnh bị đánh.

Lão nhân càng già càng dẻo dai. Chẳng biết ngày trước Viên Liệt đã làm gì cho lão giận. Phỏng chừng lão đã tích một bụng đầy hỏa, hôm nay mang ra trút  hết lên người Ngao Thịnh. Cán chổi liên tục đánh tới. Ngao Thịnh chỉ cắn răng mà chịu. Đường đường là một thiên tử đương triều, lỡ bước sa chân đến chốn thâm sơn cùng cốc này bị một lão già lạ hươ lạ hoắc tẩn cho một trận. Tuy vậy nhưng Ngao Thịnh lại thấy bản thân còn may mắn chán. Bởi vì hắn chỉ dẫn theo mỗi mình Tương Thanh. Nếu cả đại quân mà có mặt ở đây thì hắn có chết mấy bận cũng chẳng hết mất mặt.

Vung tay đánh chẳng phân đâu là đâu một lúc, lão nhân bấy giờ mới đứng chống cán chổi mà thở, vừa hổn hển thở vừa nói, “Oắt con giỏi lắm a. Sao bị đánh mà lại không chạy hả?”

Ngao Thịnh vỗ vỗ bụi dính trên người, bất đắc dĩ nhìn lão nhân mà nói, “Lão đầu nhi, ông đánh xong chưa?”

Tước Vĩ nghe giọng điệu Ngao Thịnh, thoáng cân nhắc một chút, sau đó lại híp mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới mà đánh giá. Rồi lại vỗ đùi ha ha cười, “Cha chả. Ngươi không phải là thằng oắt con Việt Liệt ha?”

Ngao Thịnh giận đến mức, miệng muốn sùi bọt mép, rủa thầm trong bụng, ông già mắc dịch, đánh xong rồi mới biết mình nhận sai người ư?

Tương Thanh bị lão nhân gia chọc cười không thôi. Ngồi trên bậc tam cấp, ôm Ngao Ô mà lắc đầu cười.

Ngao Thịnh ủ rũ ngoảnh mặt lại nhìn. Bỗng nhìn thấy Tương Thanh cười tươi đến thế. Thoáng chốc hắn bị nụ cười này mê hoặc. Đột nhiên lại cảm thấy, bị đánh rất đáng a.

“Ranh con, ngươi là ai hả?” Lão nhân ném chổi sang một bên, nhìn Ngao Thịnh, “Là con rơi của Viên Liệt ư?”

Ngao Thịnh hỏi thầm, ông mà cũng biết nói tiếng người sao, hứ. “Ta tên là Ngao Thịnh.”

“Ngao Thịnh?” Lão nhân vuốt vuốt râu, “Lão chẳng quen ai họ Ngao hết.”

“Thế ông biết Viên Lạc chứ?” Ngao Thịnh không nhanh không chậm nói, “Ta là con rơi của tên vương bát đản (con rùa) Viên Lạc ấy đấy.”

Lão nhân sửng sốt, mở to hai mắt mà nhìn. Chẳng rõ là bởi vì thân phận của Ngao Thịnh hay tại lời hắn vừa nói.

Tương Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, lần đầu lại nghe thấy có người giới thiệu về bản thân như thế.

Ngao Thịnh và Tước Vĩ bốn mắt nhìn nhau một lúc. Tước Vĩ đột nhiên cười ha ha, nâng tay vỗ vỗ vai Ngao Thịnh, “Nói cho cùng a, Viên Lạc là đồ vương bát đản. Viên Liệt cũng là phường bát đản. Người họ Viên chẳng ai có máu tốt hết!”

Ngao Thịnh gật đầu, hào hứng mà tán thưởng, “Đúng vậy, cho nên ta họ Ngao. Ta sẽ khiến cho họ Viên đoạn tử tuyệt tôn. Sau này khỏi còn ai là yêu nghiệt hại người nữa!”

“Ha ha ha.” Lão nhân hứng thú nhảy cẫng lên, “Hay lắm! Nói đúng lắm!”

__________________________

[1] tứ lưỡng bát thiên kim 四两拨千斤: là kiểu nói nước đôi không ủng hộ cũng không phản bác phía bên nào.

lưu manh thầy + lưu manh trò = thầy vui, trò khỏe, fangirls hạnh phúc =))

42 | Ân sư

TƯỚC VĨ và Ngao Thịnh lôi mười tám đời tổ tông Viên thị ra mắng vô cùng hăng say. Lúc đầu hai người còn đứng mắng. Sau lại ngồi xuống bàn, vừa uống rượu vừa mắng. Cuối cùng là mắng đến tận lúc mặt trời đã khuất dạng. Hai người cứ đằng này một li, đằng nọ một li, tâm đầu ý hợp tựa như đã tìm được tri kỉ. Đến lúc Ngao Thịnh ngoảnh đầu nhìn lại thì Tương Thanh đã ngồi ôm Ngao Ô gà gật ngủ tự bao giờ.

Sau khi lão nhân uống cạn hết rượu trong hồ lô thì mới chợt nhớ mà hỏi, “Tiểu tử, hai người các ngươi đến đây để làm gì thế?”

“Ách. . . . . .” Ngao Thịnh vẫn chưa kịp trả lời thì lão nhân đã vội nói, “ Để sau đã! Bây giờ mang thức ăn hâm nóng lại, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện. Cũng đã qua giờ cơm chiều lâu lắm rồi.”

Tương Thanh xoa xoa đôi mắt ngái ngủ rồi đứng lên, “Hai người cứ tán gẫu đi. Ta sẽ đi chuẩn bị thức ăn, khi nào làm xong thì hai người lại vào.”

Ngao Thịnh chẳng nỡ để y đi nên bèn kéo tay y lại rồi chỉ chỉ lên mái nhà, ý muốn bảo —— cứ để cho ảnh vệ làm là được rồi. Tương Thanh mỉm cười, rút tay lại, sau đó quay người gom chén bát bày trên bàn kia, bước vào trù phòng.

Lão nhân vuốt vuốt râu, thâm trầm nhìn Ngao Thịnh, chắc mẩm rằng ba hồn bảy vía của tên tiểu tử này sớm đã theo Tương Thanh vào trù phòng mất rồi. Lão nhân chặc lưỡi vài tiếng mà lắc lắc đầu.

Ngao Thịnh quay đầu lại nhìn. Lão nhân nhướn mày nói, “Thật chẳng khác gì mấy thằng nhãi con kia. Đều không có tiền đồ như nhau.”

“Ông nói thế là sao hả?” Ngao Thịnh nhìn lão nhân.

“Chẳng sao cả. Chỉ muốn nói là, họ Viên các ngươi đều là những kẻ si tình ấy mà.” Tước Vĩ bất mãn nói, “Ranh con, nếu ngươi là hậu nhân của Viên thị thì ắt hẳn đang làm việc cho triều đình nhỉ? Không lẽ cũng là một tướng quân giống tên ngốc tử Viên Liệt ư?” Lúc nói chuyện lão nhân cũng không quên rót trà vào trong hồ lô, sau đó lắc lắc nó lên. Một chốc sau thì mở nút đậy hồ lô ra, ngửi thử hương vị trong ấy. Cảm thấy mùi vị cũng chẳng tồi, lão bèn ngưỡng mặt uống cạn bầu rượu nhạt.

Ngao Thịnh liếc lão, nhàn nhạt nói, “Ta là hoàng đế.”

“Phốc. . . . . .” Ngụm rượu còn chưa kịp nuốt trôi thì đã bị lão nhân phun ngược trở ra. Ngao Thịnh sớm đã đề phòng, liền né sang một bên, hả hê nhìn bộ dáng chật vật của lão nhân gia.

Lão nhân lau lau miệng, ho khan mấy tiếng, chỉ thẳng vào mặt Ngao Thịnh, nói, “Hảo tiểu tử a, ngươi làm hoàng đế thì phải bộn bề chính sự a. Cớ làm sao lại chạy đến nơi hoang dã này a?”

“Tề Soán Thiên tạo phản.” Ngao Thịnh cũng không giấu diếm, “Biên cảnh Tây bắc lại có không ít ngoại tộc tác loạn. Ta không muốn chỉ biết ngồi ngốc ở trong cung, mà phải tự mình ngự giá thân chinh nhất thống thiên hạ. Bất quá, ta lại chẳng biết tí gì về binh pháp, cũng chẳng rõ phải đánh giặc thế nào. Quý Tư nói với ta, những kẻ giỏi đánh trận trong thiên hạ đều là được ông dạy.”

Lão nhân có chút sửng sốt, giương mắt đánh giá Ngao Thịnh. Chốc sau mới cất giọng nói, “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Ta đã hai mươi.” Ngao Thịnh thành thật đáp.

“Hai mươi  a. . . . . .” Lão nhân tựa hồ có chút cảm khái, nghĩ nghĩ, lại nói, “Tiểu tử trong kia là gì của ngươi?”

Ngao Thịnh nhìn Tước Vĩ một cái, thẳng thắn nói, “Người trong lòng.”

Lão nhân cười khẽ, gật gật đầu, “Người trong lòng của ngươi, là người tốt, nhưng lại là kẻ cơ khổ.”

Ngao Thịnh nhíu mày, trừng mắt nhe răng lườm lão, “Xú lão đầu, ít nói hươu nói vượn đi. Lão tử san bằng tiểu viện của ông bây giờ.”

“Cha chả!” Tước Vĩ cũng trừng mắt lại mà lườm hắn, “Ngươi là đồ xú tiểu tử. Đến đây cầu ta còn dám ngạo mạn thế sao?”

Ngao Thịnh phất tay xem nhẹ, “Chuyện nào ra chuyện nấy. Y là sinh mạng của ta, ông dám nói mạng y không tốt khác nào nói mạng ta chẳng lành. Lão tử liều mạng với ông cũng là chuyện thường tình.”

“Hắc hắc. . . . . .” Lão nhân vui vẻ vuốt râu, lại chỉ chỉ Ngao Thịnh, “Hảo tiểu tử, có tính cách lắm. So với cha ngươi, thúc bá ngươi thì ngươi có khí chất hơn a.”

Ngao Thịnh liếc ông đầy vẻ xem thường, sau đó thì nhỏ giọng nói thầm, “Đương nhiên.”

“Tại sao ngươi lại muốn nhất thống thiên hạ?” Tước Vĩ cứ một câu lại một câu tán chuyện với Ngao Thịnh, “Hiện tại, Thịnh Thanh thái bình no ấm. Mấy tên phản tặc với cả những ngoại tộc ấy vốn chẳng thể đem so với Thịnh Thanh. Ngươi làm thái bình hoàng đế không phải tốt hơn sao? Nếu có chuyện gì xảy ra thì ngươi cứ để cho đám thần dân của mình lo lấy. Nhân sinh ngắn ngủi, cứ việc mà ôm tiểu tình nhân của ngươi tiêu diêu tự tại, thế còn gì bằng nào? Làm gì lại phải vất vả đi đánh nhau?”

Ngao Thịnh cau mày nhìn lão nhân, hỏi, “Ông có con cháu không?”

Lão nhân nháy mắt mấy cái, đáp, “Không. Lão đầu nhi ta là nhàn vân dã hạc[1].”

Ngao Thịnh gật gật đầu, buồn bã nói, “Đúng là người kém may mắn mà. Đáng lẽ nên uất ức mà chết sớm rồi chứ.”

“Phi!” Lão nhân tức giận quơ tay chộp lấy cây chổi ném về phía hắn. Ngao Thịnh nhanh chân tránh kịp.

“Vậy ngươi nói thử ta nghe, tại sao ngươi lại muốn có chiến tranh?” Tước Vĩ cúi người bế tiểu hoàng cẩu đang nằm trên mặt đất lên, vừa nhéo lỗ tai nó vừa hỏi Ngao Thịnh.

Ngao Thịnh suy nghĩ một lát mới đáp, “Ta cũng không biết. Ta chỉ là muốn đánh giặc thôi.”

“Cái gì?” Lão nhân tức giận, chỉ tay thẳng vào mặt Ngao Thịnh mà mắng to, “Hôn quân! Hoàng đế mà lại muốn chiến tranh để đánh giặc thì không phải là hoàng đế tốt.”

Ngao Thịnh trợn mắt trắng dã rồi chán nản nói, “Ông làm ơn tỉnh táo giùm chút đi. Kẻ sợ chiến tranh thì mới không phải là hoàng đế tốt”

Lão nhân nghe xong, cảm thấy cũng có chút đạo lý, “Khụ khụ. . . . . .Năm đó, ta dạy ra mấy tên tiểu súc sinh. Lúc sau, đã thề với trời không nhận ai làm đồ đệ nữa.”

Ngao Thịnh nhìn lão, cười nói, “Ai nói ta muốn bái ông làm thầy chứ? Ta chỉ muốn học cách đánh trận mà thôi.”

Lão nhân hạ mi mắt liếc Ngao Thịnh một cái, “Ta nói này tiểu tử, ngươi thực ngạo mạn a! Sao lại không có gia giáo như thế hả?”

Ngao Thịnh nghe xong cũng không giận, chỉ đơn giản mà trả đũa, “Ông già, ông mới là người ngạo mạn. Ta là ai ông không biết à? Ta ngạo mạn là lẽ đương nhiên. Ta là hoàng đế mà lại đi nhẫn nhịn ông, cũng chỉ bởi vì ta có chuyện muốn cầu ông. Nhưng gì thì gì, ông cũng nên biết điều mà một vừa hai phải thôi! Ông mà chọc giận ta thì đừng trách ta trở mặt phóng hỏa đốt hết cả thôn của ông. Một câu thôi, ông dạy hay không dạy nào?”

“A. . . . . .” Lão nhân hít sâu một hơi, giận đến mức râu muốn dựng ngược cả lên, mặt thì càng lúc càng đỏ chẳng khác gì vỏ trứng gà.

Ngao Thịnh hả hê nhìn lão.

Đúng lúc này, Tương Thanh lại bưng một mâm thức ăn nóng thơm hôi hổi ra, mang đặt lên bàn, sau đó quay sang hỏi lão nhân gia, “Người muốn ăn ở đây hay  trong nhà?”

Lão nhân liếc nhìn Tương Thanh một cái rồi lại giương tay chỉ thẳng vào giữa mũi Ngao Thịnh, “Hắn vừa mới uy hiếp ta!”

Tương Thanh sửng sốt, xoay mặt lại trừng Ngao Thịnh, trong mắt có chút bất mãn —— sao ngươi lại uy hiếp lão nhân gia?

Ngao Thịnh chẳng thanh minh thanh nga được gì, chỉ biết hậm hà hậm hực mắng thầm, dám giở trò cáo trạng ha?! Sau đấy, hắn lại hoàn toàn bất ngờ mà nhìn lão nhân giân túm lấy tay áo Tương Thanh, đơm đặt, “Hắn vừa mới nói tối nào hắn cũng ngủ chung với ngươi hết đấy!”

“A. . . . . .” Lúc này đến phiên Ngao Thịnh hít sâu một hơi. Tương Thanh nhíu chặt đôi mày, tức giận đến mức mặt mũi đều trắng bệch cả ra, rồi nhấc chân đạp Ngao Thịnh một cước, “Ngươi nói hươu nói vượn cái gì hả?!”

Ngao Thịnh cắn răng trừng lão nhân —— xú lão đầu, lão tử chém chết lão a!

Tước Vĩ mắt thấy Ngao Thịnh vẫn oán độc nhìn mình, liền quay sang Tương Thanh đặt điều nói tiếp, “Hắn còn nói, khi ngươi ngủ nhìn rất đẹp á!”

“Xú lão đầu, lão tử xé xác ông a!” Ngao Thịnh điên tiết, đứng lên “rầm” một tiếng, lật đổ cả cái bàn. Mâm thức ăn Tương Thanh vừa bưng ra cũng lăn lông lốc dưới đất. Ngao Ô và tiểu hoàng cẩu nhìn mấy lát thịt lợn kho tàu mà tiếc hùi hụi, bèn mon men đến giúp dọn sạch a.

“Ái dà!” Lão nhân tiếp tục kêu ca chọc tức Ngao Thịnh, “Chết ngươi rồi! Tiêu ngươi rồi! Hồng thiêu nhục này là do tiểu huynh đệ kia vất vả hâm nóng lại á. Ai nha, vậy mà lại dám nói, người ta là tâm can bảo bối của ngươi nha. Đành lòng nào lại hất đổ công sức của người ta như vậy nha!”

Ngao Thịnh cũng không phản bác lại. Lão nhân gia giận thì mặc lão, hắn chỉ lo Tương Thanh giận mà thôi. Cuối cùng, đành bất đấc dĩ nhìn lão nhân một cái —— quên đi, xem như ông lợi hại vậy!

Lão nhân thấy Ngao Thịnh đã chịu thua, chẳng nhịn được mà vui ra mặt. Sau đó lại cúi người nhặt một cái bánh bao lên, phủi đi bụi đất dính trên đấy rồi bẻ bánh ra, ăn phần nhân bên trong, vừa nhóp nhép nhai vừa nói, “Chiêu vừa rồi gọi là mượn đao giết người, châm ngòi ly gián.”

Ngao Thịnh không nói gì, chỉ liếc nhìn Tương Thanh. Tương Thanh cũng quay sang nhìn hắn, sau đó ngoảnh đầu lại nhìn Tước Vĩ, “Lão nhân gia, những gì người vừa nói là gạt ta?”

Lão nhân gật gật đầu, cười tủm tỉm nhìn Tương Thanh, “Cũng chẳng phải là hắn không có nói gì. Hắn bảo ngươi là tâm can bảo bối của hắn. Còn ra lệnh cho ta không được nói mạng ngươi không tốt.”

Tương Thanh nghe xong, áy náy nhìn nhìn Ngao Thịnh. Ngao Thịnh nhác thấy Tương Thanh đang dán mắt vào cẳng chân vừa bị y đá, dáng vẻ đầy nhu thuận thì biết Tương Thanh lại đang cảm thấy có lỗi. Cứ thế này mà nhào vô tranh thủ thì chắc chắn chiếm được chẳng ít tiện nghi a. Ngao Thịnh không khỏi cảm thán. Chẳng biết có ai lại muốn để cho người khác đánh để mà kiếm chút dịu dàng không, nhưng riêng hắn thì nguyện cho Tương Thanh đánh a. Nghĩ thế, hắn không khỏi liếc mắt nhìn lão nhân đằng kia, xem ra nhân cách của lão gia hỏa này cũng không tồi.

Lão nhân hắc hắc cười hai tiếng, “Tiểu tử, chiêu này gọi là vừa đấm vừa xoa[2] a, chẳng những khiến ngươi không ôm hận chuyện bị đánh mà lại làm ngươi vui vẻ nhớ chuyện được lau nước mũi dùm a.”

Ngao Thịnh mặt đầy xấu hổ. Tương Thanh nhịn chẳng đặng mà bật cười, xoay đầu nhìn lão nhân, “Lão nhân gia, thế có nghĩa là người đồng ý dạy hắn?”

Lão nhân đánh giá Ngao Thịnh từ trên xuống dưới, “Umm, tiểu tử này khá hợp mắt ta a. Ta sẽ dạy ngươi. Bất quá, ta có một điều kiện nhỏ.”

Ngao Thịnh và Tương Thanh chưa kịp vui sướng thì đã nghe thấy lão nhân gia đòi điều kiện. Ngao Thịnh nhíu mày nhìn lão, “Ông nói đi!”

“Hmm.” Lão nhân bỗng quay sang quan sát Tương Thanh một chút, “Ta muốn ngươi. . . . . .”

“Vớ vẩn!” Ngao Thịnh vừa nghe đã phát hỏa, “Y là của ta! Ông bớt mơ mộng hão huyền đi!”

Lão nhân ngoảnh lại trừng hắn, “Ngươi mới là thằng nhãi vớ vẩn ấy. Lão vẫn chưa nói xong mà. Sớm biết thế lão đã không giúp đồ tàn nhẫn như ngươi rồi. Đồ vô lương tâm, vong ân bội nghĩa.”

Ngao Thịnh tức tối nuốt ngược những gì muốn nói lại cuống họng, rồi đanh mặt chờ lão nhân gia nói tiếp.

Lão nhân lườm hắn một cái dài, sau lại xoay mặt nhìn Tương Thanh, nói, “Uy, tiểu huynh đệ, ta muốn ngươi làm cho ta một việc. Ở trước mặt ta, hôn tiểu hoàng đế một cái.”

Tương Thanh trợn tròn mắt. Ngao Thịnh hoan hỉ, nhìn lão nhân đầy tán thưởng.

“Tại sao?” Tương Thanh mặt thoáng có chút hồng, cảm thấy khó hiểu bèn hỏi lão nhân.

Lão nhân cười ha hả, “Chẳng sao hết. Tại lão thích xem thôi . . . . . Đến hôn hắn một cái đi.”

Tương Thanh khó xử, xoay mặt nhìn Ngao Thịnh. Ngao Thịnh cười hớn hở, chu mỏ ra. Tương Thanh đắn đo một hồi, rồi bất đắc dĩ hỏi lão nhân, “Chỉ cần ta hôn hắn thì người sẽ đồng ý dạy?”

“Phải.” Lão nhân sảng khoái gật gù.

Tương Thanh ngượng ngùng bước đến gần, nhón người, hôn nhẹ lên má Ngao Thịnh một cái. Sau đó lại tức tốc lui về. Hồn vía Ngao Thịnh bay vút lên tận mây xanh. Đương lúc mơ mơ màng màng thì lại chợt nghe thấy tiếng lão nhân, “Ai nha, tiểu tử, gấp cái gì hả? Lão còn chưa nói hết mà.”

Tương Thanh sửng sốt, mở to hai mắt nhìn lão nhân. Lão nhân hắc hắc cười, “Ta đã nói xong đâu. Ta không muốn nhìn hai ngươi hôn má. Thích xem hôn môi cơ. Hôn đi. Phải lâu một chút. . . . . .”

“Người. . . . . .” Tương Thanh mặt đỏ bừng, nói thầm, đây mà là lão thần tiên cái nỗi gì, có mà là lão lưu manh thì có.

Lão nhân ngoáy ngoáy tai, nói, “Nhanh lên! Hôn mau đi. Không hôn thì ta đi ngủ đó. Sau này mà có hôn thì ta cũng chẳng dạy.”

Ngao Thịnh nhìn Tương Thanh mặt đầy khó xử. Lão nhân thấy bộ dáng khẩn trương của Tương Thanh mà cất tiếng hối thúc, “Nha, ta đếm tới ba a. . . . . . Một. . . . . . Hai.”

Tương Thanh thở dài, đi lên một bước, khẽ nghiêng đầu, đặt môi mình lên môi Ngao Thịnh.

Lúc đầu, Ngao Thịnh còn giật mình. Chẳng dám nghĩ Tương Thanh sẽ thật sự hôn mình. Nhưng suy nghĩ ấy đã nhanh chóng bị niềm sung sướng lẫn ý niệm “tuyệt không được bỏ qua cơ hội này” thay thế. Ngao Thịnh hung hăng bắt lấy thắt lưng Tương Thanh, toàn tâm toàn ý hôn đáp lại, tận tình vươn đầu lưỡi vói vào khoang miệng Tương Thanh, quét một vòng, rồi lại say mê cuốn lấy đầu lưỡi Tương Thanh, dịu dàng mút lấy… Cho đến khi hai người chẳng còn thở được nữa, Ngao Thịnh mới nuối tiếc buông ra.

Lão nhân chặc lưỡi nói, “Không đủ lâu a!”

Chẳng đợi Tương Thanh phản đối, Ngao Thịnh đã nhanh tay kéo y lại hôn tiếp…Hai người lại tiếp tục màn hôn môi triền miên nồng nhiệt còn hơn cả trước. Tương Thanh thở chẳng ra hơi, vội nâng tay đẩy Ngao Thịnh ra, bất mãn mà nhìn một già một trẻ kia, nhủ thầm, đừng nói là hai người đã toa rập sẵn với nhau nhé?

Ngao Thịnh liếm liếm môi. Thầm nghĩ, nếu ông già này dùng chiến lược bắt Tương Thanh đồng sàng thị tẩm thì mới đồng ý thu hắn làm đồ đệ, như thế dẫu có bắt hắn quỳ xuống dập đầu lạy lão ba lạy hắn cũng nguyện a.

“Hắc hắc.” Lão nhân đối Ngao Thịnh ngoắc ngắc tay, nói, “Cái này là lễ vật bái sư ta tặng ngươi á. Sau này ngươi ráng nghe lời một chút nha. Ta hứa sẽ không bạc đãi ngươi đâu.”

Ngao Thịnh vội vàng hành lễ, “Đa tạ ân sư.”

Tương Thanh ở một bên nhìn mà lắc lắc đầu. Lúc sau lại nghe lão nhân cao giọng nói, “Nhớ kỹ, muốn một chiêu đánh bại đối phương thì chiêu này gọi là đánh rắn phải đánh phủ đầu, chẳng cần nhiều lời tốn sức cũng có thể buộc người khác tuân theo!”

Ngao Thịnh ngẩng đầu, nhìn Tương Thanh, Tương Thanh gật gật đầu —— lão nhân này cũng có chút bản lĩnh.

Sau đó, lão nhân đưa hai người vào thư phòng. Ngao Ô thì hả hê nằm gối đầu lên bụng tiểu hoàng cẩu bên cửa sổ. Tiểu hoàng cứ liên tục giãy ra như bảo không đồng ý. Tương Thanh thấy thế, bèn kéo tiểu hoàng cẩu ra, để nó nằm bên cạnh Ngao Ô.

Ngao Ô bất mãn ư ư vài tiếng khiến tiểu hoảng sợ quá bật dậy, chẳng dám nhúc nhích lấy một cái. Tương Thanh vỗ vỗ đầu Ngao Ô. Lúc này, Ngao Ô chẳng còn kêu ca gì được nữa, đành nằm úp xuống ngủ tiếp, chẳng thèm ngó đến con chó nhỏ kia nữa.

Tiểu hoàng cả thân người đều bất động. Sau một lúc thấy Ngao Ô cũng không thương tổn gì đến nó, bèn mò sát lại, cọ cọ hổ vài cái rồi chọn một góc độ thoải mái mà vùi mặt vào lớp lông xù của hổ, ngủ.

Lão nhân bảo Ngao Thịnh ngồi lên trên kháng[3] rồi quay đi lấy địa lý đồ Thịnh Thanh cùng một bộ sách dày, bắt đầu dạy hắn phương pháp hành trận đánh giặc, đồng thời phân tích cả tình hình hiện tại.

Nghe giảng chưa đến nửa canh giờ, Ngao Thịnh liền hối hận. Ra hiệu cho lão nhân hãy dừng lại một chốc. Sau đó lại leo xuống kháng, cúi đầu vái lão nhân một lạy, cung kính gọi một tiếng ân sư. Lúc này mới an lòng ngồi trở lại trên kháng, chuyên tâm lắng nghe những gì lão nhân nói.

Lão nhân nhìn Ngao Thịnh, nói, “Ngươi khẳng định ngươi là do mẫu thân nuôi lớn.”

Ngao Thịnh sửng sốt nhìn, lão nhân lại cười nói, “Ngoài phụ thân ngươi ra thì ngươi còn các vị thúc bá……Họ đều là những người biết lý lẽ.”

Ngao Thịnh nhàn nhạt cười, “Ta là do mẹ sinh trời dưỡng.” Khi nói, hắn lại liếc nhìn về phía Tương Thanh, “Có người đã dạy ta đạo lý này.”

Lão nhân vừa lòng gật gật đầu, tiếp tục giảng giải.

Tương Thanh ngồi bên cửa sổ, nhìn hai người chong đèn luận giảng đến tận canh ba mà chẳng có chút dấu hiệu buồn ngủ nào. Y bèn đứng dậy đi vào trù phòng, thấy vẫn còn lại một chút thịt muối, liền lấy thịt ra thái lát. Sau đó y đi ra đình viện hái một ít rau xanh rồi lại trở lại trù phòng. Trước tiên, y nhào bột làm mì, thái sợi rồi luộc bằng nước ấm, kế đó lại vớt mì xả qua nước lạnh. Tiếp đấy, y bắc chảo lên bếp, đợi đến khi chảo nóng thì tráng một lớp dầu, rồi bỏ thịt heo muối thái lát và rau xanh vào xào đều tay.  Cuối cùng, mới cho mì vào, vẩy thêm một ít hành thái nhỏ và tương vừng. Khi mọi thứ đã chín tới, y liền cho mì ra hai bát lớn, mang đến cho Tước Vĩ và Ngao Thịnh.

Tước Vĩ đã sớm ngửi thấy mùi thơm, phấn khích đến mức râu cũng muốn xoắn lại với nhau. Lúc này mì đến tay, lão liền cúi mặt ra sức ăn bằng hết. Ngao Thịnh ngẩng đầu nhìn Tương Thanh, dịu dàng nói “Thanh, đã buồn ngủ chưa? Ta và ông ấy còn nói nói chuyện một lúc nữa. Ngươi cứ ngủ trước đi?”

Tương Thanh gật gật đầu, nói, “Hai người cứ nói chuyện đi. Đừng lo cho ta.” Nói xong, liền quay lại ngồi bên cửa sổ.

Màn đêm buông xuống, có lẽ sau khi đã no bụng nên Tước Vĩ lão nhân càng thêm có tinh thần. Giảng giải phân tích luật đồ cùng Ngao Thịnh suốt đêm. Ngao Thịnh một lòng chuyên tâm lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi đôi ba câu.

Tương Thanh tựa vào thành ghế đá bên cạnh cửa sổ cách đó không xa. Tay thì đùa nghịch chiếc đuôi mềm của Ngao Ô, im lặng nhìn lên bầu trời. . . . . . Giữa trời trăng tròn vành vạch, trong viện hoa rơi đầy sân.

______________________________

43 | dân tâm 

SÁNG HÔM SAU, Ngao Thịnh cưỡi ngựa mang theo Tương Thanh hồi cung thượng triều, và rồi sẽ trở lại nơi đó sau buổi chầu sáng. Trong thời gian này, có thể để lão nhân gia nghỉ ngơi một chút. Dù sao lão cũng đã có tuổi rồi. Trước khi rời đi, Ngao Thịnh để lại bốn ảnh vệ, nhằm chiếu cố chuyện ăn mặc đi lại cho lão nhân gia.

“Có mệt không?” Trong lúc ngồi trên lưng ngựa quay về cung, Ngao Thịnh hỏi Tương Thanh, “Ngươi không cần theo ta trở về, cứ ngủ lại trúc viện, một lát là ta về ngay ấy mà.”

Tương Thanh mỉm cười, xoay mặt nhìn Ngao Thịnh, “Ngươi không sợ ta sẽ bỏ đi sao?”

Ngao Thịnh thoáng giật mình nhưng ngay sau đó lại thư thái cười, ôm lấy thắt lưng Tương Thanh, “Ta không sợ. Lần này ngươi sẽ không đi đâu cả.”

Tương Thanh ngoảnh đầu nhìn nơi sang khác, nhỏ giọng nói, “Cũng không nhất định là thế.”

“Thanh.” Ngao Thịnh tủm tỉm cười, “Hai ngày này ta đã nghĩ, phải chăng mình nên sai người đúc một cái còng tay bằng sắt, sau đó khóa hai chúng ta lại với nhau.”

“Ngươi điên à.” Tương Thanh bất đắc dĩ nhìn Ngao Thịnh, nhưng lời còn chưa nói hết thì mặt y đã thoáng biến sắc, hỏi Ngao Thịnh, “Có nghe thấy không?”

“Có.” Ngao Thịnh mỉm cười, gật gật đầu “Khinh công còn kém lắm.”

Lúc cả hai đang trò chuyện thì chợt nghe thấy tiếng lá cây sột soạt phía hai bên đường. Ngao Ô vốn đang chạy bên cạnh cả hai bỗng dừng chân đứng lại, hướng sang phía bìa rừng gầm một tiếng dài.

“Ngao Ô, cẩn thận.” Tương Thanh vừa dứt lời thì một vài nỏ tiễn đã bay từ trong rừng ra. Ngao Ô linh hoạt tránh được. Ngao Thịnh sắc bén bắt được một nỏ tiễn, rồi phản thủ bắn ngược nó vào lại rừng. Một tiếng hét đau đớn vang lên.

Một khắc sau đó, tứ phía bỗng dậy lên tiếng xào xạc chẳng buồn che dậy, hơn mười hắc y nhân lao ra, xông thẳng vào Tương Thanh và Ngao Thịnh. Hai người chẳng chút bận tâm mà nhúc nhích. Bỗng lúc này, lệnh tiễn xé gió thi nhau bay từ không trung xuống, bốn ảnh vệ luôn theo sát bước chân hai người nhảy vào vòng vây, tay cầm trường kiếm bảo vệ cho Ngao Thịnh và Tương Thanh.

Ngao Thịnh ung dung ngồi thẳng tắp trên yên ngựa, trầm giọng hạ lệnh, “Bắt sống cho trẫm!”

“Dạ.” Bốn ảnh vệ rút kiếm ra khỏi vỏ, xông vào xáp lá cà với đám hắc y nhân.

Ngao Thịnh và Tương Thanh bình thản ngồi yên trên lưng ngựa, nhìn hai bên đang quyết liệt giằng co. Thân thủ của đám thích khách quả không tồi nhưng bốn ảnh vệ của Ngao Thịnh hắn là ai nào, chính là một trong số những cao thủ hàng đầu của Hắc Vân Bảo, do tự tay Tương Thanh tuyển chọn. Họ đều là những tinh anh bất phàm.

Ngao Thịnh gật gù, cúi đầu hỏi Tương Thanh, “Thanh, có nhìn ra chiêu thức của bọn chúng không?”

Tương Thanh khẽ nhíu mày, “Đều là chiêu thức của võ lâm Trung Nguyên.”

Lúc này, tiếng vó ngựa từ xa truyền đến, thống lĩnh cấm vệ quân dẫn theo ba ngàn cấm quân đến cứu giá. Ngay khi đoàn cấm quân vừa đến thì từ tứ phía rừng sâu cũng đồng thời bắn ra tên lệnh.

“Nguy rồi!” Tương Thanh nói, “Có kẻ muốn ám sát Tước Vĩ lão nhân!”

Hai người lập tức nhảy khỏi ngựa, dùng khinh công phi thân hướng vào trong rừng. Ba ngàn cấm quân ở lại bắt gọn đám hắc y nhân. Bốn ảnh vệ kia cũng vội theo sát Tương Thanh và Ngao Thịnh.

Vừa quay trở lại trúc viện thì liền nhìn thấy ảnh vệ đang giao chiến với bọn hắc y nhân. Tương Thanh và Ngao Thịnh nhanh chóng chạy vào tẩm thất của lão nhân gia. Chỉ thấy lão nhân đang ôm chăn gối đầu nằm ngủ ngon lành. Bấy giờ, cả hai mới có thể nhẹ nhõm thở ra.

Sau một lúc hỗn chiến, tất cả thích khách đều bị bắt, chỉ có năm sáu người còn sống, số còn lại thì đã chết trận.

Ngao Thịnh phân phó thống lĩnh cấm vệ quân vừa đuổi theo đến trúc viện – Tiêu Minh, “Trở về thông báo với các vị đại thần, trẫm phải xuất cung cầu học. Thời gian lâm triều hôm nay đổi thành giữa ngọ. Hãy bảo họ cứ về nhà dùng ngọ thiện rồi hẵng quay lại. Trong ba bốn ngày tới cũng sẽ thượng triều vào giờ này.”

“Vâng ạ.” Tiêu Minh mang theo vài trăm bộ hạ hồi cung, số còn lại thì ở lại hộ giá. Hơn hai ngàn cấm quân xếp thành ba tầng bảo hộ, dàn trải khắp cả trúc thôn khẩu, khiến những thôn dân được dịp trố mắt tò mò nhìn. Một vài người lại phong thanh nghe được, hai vị cao nhân bất phàm hôm qua chính là hoàng thượng và thái phó đương triều ngự giá quang lâm.

Ngao Thịnh ngồi xuống chiếc bàn đá trong viện, quét mắt nhìn đám hắc y nhân bị bắt sống, lạnh giọng nói, “Tháo khăn che mặt của chúng ra. Để ta xem chúng rốt cuộc là người phương nào.”

“Dạ” Một vài cấm quân tiến lên, xả mạng che của đám hắc y xuống.

Ngao Thịnh giương mắt lướt nhìn một lượt. Đám thích khách này tuổi cũng chẳng lớn, đều là người Hán, tướng mạo cũng chẳng giống phường đầu trộm đuôi cướp. Suy nghĩ một chốc, bỗng nói, “Có ai biết mặt chúng không?”

Tả hữu cấm quân sợ tới mức thiếu chút nữa ngã lăn ra đất, thầm nói, ai mà lại dám quen biết bọn thích khách chứ? Cả bọn hớt hả gật đầu.

Ngao Thịnh nhíu mày, quay đầu lại nhìn Tương Thanh, “Thanh, ngươi có biết mặt ai không?”

Tương Thanh đi đến gần đám thích khách, quan sát một chút, rồi lại lấy binh khí của chúng lên xem thử, sau đó ngoảnh lại lắc đầu với Ngao Thịnh.

Ngao Thịnh nghĩ nghĩ, lại nói, “Cởi áo chúng ra.”

Tương Thanh chau mày khó hiểu, quay lại nhìn Ngao Thịnh. Ngao Thịnh vội vàng giải thích, “Ta chỉ muốn xem thử trên người chúng có gì lạ không…tỷ như mấy hình xăm này nọ. Chẳng phải các bang phái giang hồ rất thích cái trò này hay sao hử!?”

Một vài cấm quân vội tiến lên cở bỏ y phục của đám hắc y ra. Quả nhiên không ngoài dự đoán, trên vai mỗi tên thích khách đều có hình xăm bò cạp đen.

“Bò cạp?” Ngao Thịnh cau mày nhìn, đoạn lại ngoảnh sang hỏi Tương Thanh, “Hay là con cua nhỉ?”

Tương Thanh trừng mắt liếc Ngao Thịnh, thầm mắng, đây là lúc nào rồi mà còn có tâm trạng đùa cợt thế này? Sau đấy, y lại bước đến gần tên có vẻ như là kẻ cầm đầu đám hắc y, lạnh lùng buông giọng, “Các ngươi là do ai phái tới? Tại sao lại muốn ám sát hoàng thượng, còn hình xăm bò cạp đen này nghĩa là gì?”

Kẻ cầm đầu khinh thường nhếch mép cười, “Đừng hòng ta sẽ nói ai là chủ nhân của bọn ta. Còn lí do tại sao lại ám sát hoàng đế ư? Hứ! Bởi vì hắn đáng chết. Hình xăm bò cạp đen này nhằm để nhắc nhở bọn ta, hoàng đế của vương triều Thịnh Thanh chẳng khác gì loài bò cạp hung độc, chỉ biết hại người. Một ngày nào đó bọn ta sẽ lật đổ vương triều này.”

Ngao Thịnh nghe thế nhưng lại chẳng chút tức giận, ngược lại còn vui vẻ cười, “Nói hay lắm. Nếu trẫm là ngươi thì trẫm sẽ không xăm bò cạp mà sẽ xăm hình con sói a.”

Thủ lĩnh hắc y kia sửng sốt trợn mắt nhìn. Ngao Thịnh cười lạnh, “Chẳng phải ai cũng bảo Ngao Thịnh trẫm là một con sói sao! Còn bò cạp ư? Nhìn trẫm có điểm nào giống nó hả?” Dứt lời, liền gọi vài ảnh vệ đến, ra lệnh, “Mang chúng đi. Không được để chúng tự sát.  Phải tra hỏi cho bằng được lí do hành thích là gì.”

“Vâng.” Ảnh vệ nhanh chóng mang người đi. Ngao Thịnh xoay đầu nhìn vào tẩm thất của lão nhân gia còn đang mê mải ôm chăn ngủ là Tước Vĩ mà bất đắc dĩ lắc lắc đầu, rồi lại phân phó nhóm cấm quân, “Cho thêm người canh phòng nơi đây. Phải bảo đảm an toàn tuyệt đối cho lão nhân gia.”

“Dạ.” Chúng cấm quân y lệnh lui xuống.

Ngao Thịnh ngoảnh mặt nhìn Tương Thanh, lại chỉ thấy y đang cau mày đăm chiêu, như đang có điều gì suy tư lắm.

“Thanh, sao thế?” Ngao Thịnh lo lắng hỏi.

“Hình xăm bò cạp kia. . . . . .” Tương Thanh suy nghĩ một lúc mới nói tiếp, “Có lẽ liên quan gì đấy đến lý do thích sát chăng.”

“Sao cơ?” Ngao Thịnh cười trấn an, “Dù sao ta cũng chẳng tin mấy lời vớ vẩn về bò cạp của bọn chúng.”

Tương Thanh cười nhẹ, “Ngươi không thấy chúng xăm bò cạp trên đầu vai nhưng phần đuôi lại kéo dài đến tận ngực sao?”

“Umm.” Ngao Thịnh trầm tư gật gù.

Tương Thanh ngồi vào chiếc ghế bên cạnh hắn, “Bình thường, những ai xăm đồ án lên ngực đều có nghĩa là vô cùng tín ngưỡng nó. Nói chung, người giang hồ thường mang những gì mình coi trọng mà xăm lên ngực.”

Ngao Thịnh cau mày, gật gật đầu, “Thì ra là vậy. Thanh này, ta xăm một chữ ‘Thanh’ lên ngực có được không?”

Tương Thanh trừng mắt ném cho hắn một cái lườm sắc lẻm. Ngao Thịnh lại mặt dày cười, bảo, “Bất quá, ngươi lại không thích văn tự. Thôi thì như vầy đi, ngươi cứ xăm hình hoa lá cỏ cây gì gì đó cũng được. Còn nữa a, tên nào mà lại dám sờ vào hình xăm của ngươi thì ta sẽ chặt hết mười ngón tay của chúng a.”

Tương Thanh đứng lên, trừng mắt nhìn Ngao Thịnh. Ngao Thịnh vội túm lấy ống tay áo của y, tỉ tê, “Thanh, cho ta xăm lên ngực chữ ‘Thanh’ đi mà? Hay là ngươi tự mình xăm cho ta luôn cũng được.”

Tương Thanh dở khóc dở cười, nói, “Ngươi đừng nháo nữa. Làm thế có gì hay nào? Ta nghe nói nó còn rất đau nữa đấy.”

Ngao Thịnh sâu xa cười, “Đau mới có ý nghĩa a.”

Tương Thanh chẳng buồn nói tiếp, bèn ngoảnh đầu nhìn vào tẩm thất của Tước Vĩ lão nhân, “Ngươi nói thử xem tại sao thích khách lại biết chúng ta đến đây? Hơn nữa lại còn muốn động thủ với lão nhân gia?”

“A. . . . . .” Ngao Thịnh thu lại ý đùa, cau mày, “Lại nói, trừ ngươi, ta và Quý Tư thì chẳng ai biết việc chúng ta đến tìm Tước Vĩ cả…Chờ đã, còn có Văn Đạt.”

“Ngươi hoài nghi Quý Tư và Văn Đạt ư?”

Ngao Thịnh lắc đầu, “Không. Hai người họ đã ở bên cạnh ta từ rất lâu. Nếu muốn giết ta thì đã sớm ra tay rồi. Tội tình gì lại phải dùng cách ngu xuẩn dễ bị phát hiện này?”

“Cũng đúng.” Tương Thanh gật gật đầu, “Hôm qua khi chúng ta đến đây cũng không phát hiện có người theo dõi. Thế thì ai lại tài tình đến mức biết được chuyện này?”

“Hỏi Quý Tư có lẽ sẽ tìm được chút manh mối.” Ngao Thịnh nói.

“Ngươi chẳng phải đã bảo là không nghi ngờ Quý Tư sao?” Tương Thanh trừng to mắt nhìn Ngao Thịnh. Ngao Thịnh vội lắc đầu, chồm người sang véo cằm Tương Thanh một cái, “Sao ngươi lại thành thật như thế hử? Ý ta là, đi hỏi Quý Tư thử xem ngoài ông ấy ra còn có ai biết được nơi ở của Tước Vĩ lão nhân không?”

Tương Thanh thoáng chút bất ngờ nhưng ngay khắc sau đó liền hiểu ra, “Ngươi muốn nói, kỳ thật bọn thích khách này là vì Tước Vĩ lão nhân mà đến?”

“A.” Ngao Thịnh gật gật đầu, “Nếu là ám sát ta thì sao lại chỉ phái có vài tên tép riêu như thế được?”

Tương Thanh gật đầu, ngẫm ra chút đạo lý sâu xa.

“Sóc!” Ngao Thịnh bỗng cất giọng gọi, một ảnh vệ vận hắc y liền đáp xuống bên cạnh hắn.

“Ngươi hồi cung đưa Quý Tư đến đây.” Ngao Thịnh phân phó, “Cẩn thận một chút. Đừng để ai biết chuyện này.”

“Dạ” Ảnh vệ được gọi là Sóc gật gật đầu, phi thân lao đi. . . . . .Hồi lâu sau đã biến mất trong không trung.

“Thanh.” Ngao Thịnh ngoảnh sang, quan tâm hỏi Tương Thanh “Đã đói chưa? Hãy ăn chút gì rồi nghỉ tạm một lúc đi. Chốc nữa còn phải hồi cung đấy.”

“Ta không sao hết. Ngươi mới là người đáng lo. Có mệt lắm không hả?”

Ngao Thịnh lắc đầu, ảm đạm cười, “Ta ổn. Chỉ là không tài nào chợp mắt được.”

“Tại sao?” Tương Thanh bỗng bật thốt lên một câu đầy lo lắng.

Ngao Thịnh hạ mi mắt, “Thói quen thôi . . . . . . Ban ngày thì lo chuyện chính sự. Ban đêm lại mong nhớ người.”

Tương Thanh tịnh không đáp, chỉ trầm ngâm nhìn hắn. Ngao Thịnh ngẩng đầu, liền nhìn thấy Tương Thanh đã đứng trước mặt mình tự bao giờ, đoạn hắn liền đứng dậy, giương tay dịu dàng nâng cằm Tương Thanh lên. Tương Thanh thoáng chần chờ nhưng lại chẳng có dấu hiệu sẽ kháng cự. Ngao Thịnh kề sát mặt vào. Hai người tựa vào nhau mỗi lúc một gần. Ngay khi hai đôi môi sẽ chạm vào nhau trong một giây nữa thôi, thì liền nghe thấy…..

“Ấy dà. . . . . . Hây da” Tước Vĩ đánh tiếng ngáp to, trở mình ngồi dậy, “Ai nha nha, thiệt là ồn quá nha.”

Tương Thanh cùng Ngao Thịnh đều giật mình sửng sốt. Tương Thanh lui một bước dài, vội quay đầu nhìn sang nơi khác, tai ửng hồng đến là tội. Ngao Thịnh vì bị phá đám mà phát giận, quay đầu hậm hực liếc lão nhân gia rồi rủa thầm trong dạ, đồ già sống dai[1], sớm không dậy, trễ không dậy, lại dậy đúng lúc người ta đang mùi mẫn. Đúng là đồ thọc gậy bánh xe mà.[2]

Tước Vĩ dụi mắt nhìn quang cảnh đông đúc bên ngoài mà vội vẫy tay gọi Ngao Thịnh đến gần, “Đồ nhi ngoan à, lại đây, rót cho vi sự một tách trà coi.”

Ngao Thịnh trợn mắt há hốc mồn ra nhìn lão. Còn Tương Thanh thì lại cố gắng nhịn cười. Biết chắc Ngao Thịnh không muốn đi, Tương Thanh liền đẩy nhẹ hắn một cái, ý bảo —— đi nhanh đi, tôn sư trọng vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa (đạo lý hiển nhiên) a.

Ngao Thịnh thở dài, đi qua rót trà dâng cho lão nhân gia. Tước Vĩ bưng tách lên, nhấp một ngụm rồi bĩu môi “Khụ khụ. . . . . .Đây là trà của hôm qua hả?”

Ngao Thịnh ghé mắt liếc nhìn tách trà, nhún vai, “Có lẽ vậy.”

Tước Vĩ híp mắt nhìn Ngao Thịnh một chốc, lát sau lại gật gật đầu, “Ngươi được lắm nhãi ranh a. . . . . .Này, mau đi đun nước, sau đó xách máng ra mà tưới rau, cây nào chết rồi thì nhổ bỏ. Xong rồi thì đi chuẩn bị chút thức ăn cho Tiểu Uông,[3] với lại làm cho ta chút điểm tâm nữa. Ta muốn ăn thịt a…..Mau đi làm đi.”

Tương Thanh liền nhìn thấy Ngao Thịnh mặt đầy hắc tuyến, giận đến mức chẳng nói nên lời.

“Cứ để ta làm.” Tương Thanh vội đối Tước Vĩ nói. Tốt xấu gì thì Ngao Thịnh cũng là chân mệnh thiên tử. Ở đây lại có nhiều người như vậy, nếu để họ nhìn thấy hoàng thượng của mình tay chân lấm bùn làm chuyện nhà nông thì thật mất mặt a.

“Hả. . . . . . Ngươi đi à?” Tước Vĩ vuốt cằm nhìn Tương Thanh, vừa định nói tiếp thì Ngao Thịnh đã bước lên một bước ngăn y lại, “Không cần, để ta.” Nói xong, liền xoay lưng bước vào trù phòng đun nước.

Tương Thanh định bụng đi vào giúp Ngao thịnh một tay nhưng Tước Vĩ đã nhanh miệng giữ lại, “Ai, Tiểu Thanh a, lại đây bồi lão nhân ta chơi cờ đi.”

Tương Thanh bất đắc dĩ, đành phải đi lấy bàn cờ mang đến chỗ lão nhân đang ngồi, rồi cùng lão chơi cờ. Nhưng suốt cả ván, hai mắt Tương Thanh không tự giác được mà cứ liếc nhìn vào trù phòng.

Tước Vĩ hắc hắc cười thành tiếng, “Sao? Không đành lòng à?”

Tương Thanh quay đầu lại nhìn lão nhân gia, “Không phải. . . . . . Chỉ là, ở đây nhiều người như vậy, Thịnh Nhi lại là hoàng đế. . . . .”

“Ngươi lo hắn sẽ dọa người ta sợ mà bỏ chạy ư?” Lão nhân thâm trầm cười, “Không phải cái gì hắn cũng chẳng biết làm đâu mà lo.” Lúc này, lão lại đảo mắt nhìn cảnh Ngao Thịnh đang xắn tay áo đun nước, “Nhìn cũng có bài bản lắm nha.”

“Phải ạ.” Tương Thanh gật gật đầu, “Trước đây, Thịnh Nhi chưa từng được sống an nhàn sung sướng. Rất nhiều chuyện đều là tự do hắn làm. Hắn khác với những hoàng tử bình thường khác.”

“Thịnh Nhi, Thịnh Nhi. . . . . .” Lão nhân nháy mắt vài cái với Tương Thanh, “Gọi cũng thuận miệng quá nhỉ!”

Tương Thanh xấu hổ nhìn lão nhân gia.

Lão nhân vui vẻ cười lớn, “Nếu như đã có ưu điểm tốt đến thế thì việc gì phải giấu?”

“Sao cơ?” Tương Thanh khó hiểu hỏi lão nhân.

“Ngươi cứ nhìn mà xem.” Lão nhân chỉ tay ra phía bên ngoài viện. Tương Thanh ngoảnh đầu nhìn ra. Một vài cấm quân chẳng đành lòng mà vội chạy đến giúp Ngao Thịnh một tay. Ngao Thịnh xắn cao tay áo, xua tay với nhóm người vừa đến, “Không cần đâu. Ta làm được mà.”

Tương Thanh chậm rãi giãn đôi mày đang cau chặt rồi thông suốt nhìn lão nhân, “A. . . . . .”

“A?” Lão nhân vui vẻ hỏi, “Đã hiểu chưa?”

“Đã hiểu ạ.” Tương Thanh nhẹ nhõm nói, “Thường ngày, Thịnh Nhi không hay thân cận với người khác. Nên ngày đó, Tề Tán mới bảo, có rất nhiều người sợ Thịnh Nhi, họ luôn xem Thịnh Nhi là một mối lo nên không thật tâm phục hắn.”

Tước Vĩ vuốt vuốt râu, cười hỏi, “Ngươi có biết tại sao trên đời lại có nhiều người không thật lòng phục tùng hoàng đế không?”

Tương Thanh đắn đo một chốc mới đáp, “Bởi vì hầu hết những hoàng đế ấy đều sung sướng từ tấm bé, chưa một lần thật sự trải qua cơ khổ.”

“Đúng thế.” Lão nhân đạm mạc cười, “Cái gì mà quân tâm thần tâm thì đều là thứ yếu cả thôi. Cái chính yếu là dân tâm. . . . . . Điểm khác biệt lớn nhất giữa Ngao Thịnh và những hoàng đế khác chính là…..hắn từng nếm qua khổ cực!”

Tương Thanh gật đầu tán thành, đoạn lại liếc nhìn ra bên ngoài viện. Một vài cấm quân tay đang xách thùng gỗ, cùng Ngao Thịnh tưới rau. Một người cả gan mà tò mò dạn hỏi, “Hoàng thượng, sao người lại biết trồng rau a?”

Ngao Thịnh cười đáp, “Trước đây, ta sống trong lãnh cung. Mọi thứ đều phải tự mình làm. Nếu không ta và mẫu thân sẽ phải chịu đói.”

Các tướng sĩ trầm ngâm mà nhìn nhau. Ánh mắt mọi người nhìn Ngao Thịnh đã có phần khác xưa.

Sau một lát, nước sôi, Ngao Thịnh châm trà rồi chính tay bưng tách đi vào trong viện, hai tay dâng trà, cung kính cúi đầu với lão nhân gia, “Ân sư, uống trà.”

_____________________

44 | quái chiêu

NGAO THỊNH, Tương Thanh vui vẻ ngồi dùng ngọ thiện cùng Tước Vĩ lão nhân. Sau khi cơm nước xong xuôi, Tương Thanh liền kéo Ngao Thịnh hồi cung, không thể để hắn cứ làm phiền lão nhân gia nghỉ ngơi mãi. Hơn nữa khi quay về cung còn phải thượng triều bàn bạc đối sách với các vị đại thần, chẳng thể trì hoãn thêm nữa.

Tước Vĩ ôm gối vỗ giấc, chuẩn bị tinh thần để tối nay còn cùng Ngao Thịnh luận bàn binh thư chiến pháp. Toàn bộ cấm quân đều ở lại bảo hộ lão nhân gia. Tình cảnh hiện nay của trúc viện có thể được miêu tả sinh động rằng, muỗi trong đừng mong có đường chui ra, muỗi ngoài cũng đừng hòng có hướng chui vào.

Ngao Thịnh vừa ra khỏi trúc viện thì liền nhìn thấy mã xa của hoàng cung và Văn Đạt đã đứng đấy tự lúc nào.

“Trong lúc đánh xe hồi cung, ngươi hãy chợp mắt một lát đi.” Tương Thanh lo lắng nói, “Buổi tối ngươi còn phải học binh pháp nữa đấy. Ngươi nghĩ mình là thần tiên không cần ngủ cũng được sao?”

Ngao Thịnh nhu thuận gật gật đầu, cùng Tương Thanh bước lên mã xa. Văn Đạt lớn tiếng thông tri, “Khởi giá hồi cung.”

Trên xe, Ngao Ô nằm dài ra ngủ vùi. Tương Thanh tựa vào trên lưng hổ nghỉ tạm. Ngao Thịnh thấy vậy cũng bèn sáp lại nhập hội, rồi lại vô cùng tự nhiên mà gối đầu lên chân Tương Thanh.

Tương Thanh có chút xấu hổ đẩy hắn ra. Ngao Thịnh cười vài tiếng, giả ngu sáp lại càng gần hơn mà ôm lấy thắt lưng Tương Thanh, đem mặt vùi vào bụng y, nằm yên như cá chết. Tương Thanh bất đắc dĩ mà ngẩn người ra nhìn. Nếu cứ đẩy đẩy kéo kéo thế này nữa thì phỏng chừng sẽ quay về cung mà chẳng kịp ngơi nghỉ gì. Nên y đành mặc Ngao Thịnh, để hắn nằm ngủ trên bụng mình.

Mã xa lắc lư chạy. Tương Thanh tựa vào trên lưng Ngao Ô cũng đã có chút buồn ngủ. Ngao Thịnh nằm úp mặt vào bụng Tương Thanh, khẽ liếc mắt nhìn lên, thấy mặt mũi y đã nhuốm phần mệt mỏi mà nhắm mắt dưỡng thần, tay cũng để buông thõng sang hai bên.

Ngẫm lại, Tương Thanh cũng đã một đêm không ngủ. Ngao Thịnh vội thu lại tâm tư hồ nháo chòng ghẹo vừa nảy lên trong đầu mình. Sau đó, hắn nhẹ nhàng nhỏm dậy, ngồi vào bên cạnh Tương Thanh, lưng tựa vào bụng Ngao Ô, rồi lại đầy cẩn thận mà kéo Tương Thanh ôm vào lòng, để y tựa vào ngực hắn mà ngủ. Còn bản thân hắn cũng tranh thủ chợp mắt một chốc.

. . . . . .

Hai người đều có nội lực thâm hậu. Chỉ mới chợp mắt một lúc thì đã khôi phục được bảy tám phần tinh thần. Ngay khi mã xa vừa tiến vào cung thì cả hai đã vội đi rửa mặt, thay xiêm y. Sau đấy đã nhanh chóng bước đến đại điện mà thượng triều.

Lần nghị sự này, chủ yếu là nghe mọi người báo cáo lại phương hướng di chuyển của đội quân Tề Soán Thiên. Thủy quân của lão tặc ấy đã tiếp cận đông ngạn Thịnh Thanh. Đại khái trong ba bốn ngày tới, rất có thể sẽ đến được vùng duyên hải. Thời gian còn lại của Thịnh Thanh lại có phần ít ỏi đi.

Ngao Thịnh gật đầu, hỏi lại, “Chúng ta có cần phái người đến thám thính binh lực của lão ta không?”

“Hồi bẩm hoàng thượng.” Tề Tán bước ra khỏi hàng, hồi đáp, “Gia phụ hẳn sẽ dẫn theo mười hai vạn tinh binh, cùng toàn bộ giao nhân.”

“Giao nhân?” Ngao Thịnh khẽ nhíu mày, hứng thú hỏi tiếp, “Giao nhân là gì?”

“Những người đó thuộc một bộ phận chuyên biệt của thuỷ quân, có tài bơi lặn vô cùng cao siêu. Hầu hết họ đều là những người sống quanh năm ở trong nước. Binh khí thường dùng là song đao hình móc câu[1], được đeo sát trên cánh tay nhưng lại không ảnh hưởng đến việc bơi lội. Loại binh khí này vừa có thể dùng để chiến đấu vừa giúp giao nhân đu bám vào mạn thuyền mà xâm nhập lên trên thuyền. Mặt khác, những giao nhân ấy còn mang một loại hài đặc biệt khiến tốc độ bơi nhanh hơn người bình thường lại chẳng cản trở họ khi lên bờ tác chiến. Giao nhân của thủy quân cũng giống như quân tiên phong của bộ quân vậy. Có thể nói, họ là những chiến binh vô cùng mạnh mẽ.” Tề Tán vừa nói xong thì quần thần ai nấy cũng đều liên tục chau mày. Đây đúng là chuyện lần đầu được nghe thấy mà.

“Xem ra khó mà có thể đối phó được với những giao nhân này. . . . . .” Ngao Thịnh trầm tư lắc đầu.

“Quả đúng là thế.” Tề Tán cũng hoàn toàn tán thành, “Dưới quyền gia phụ có hơn một vạn giao nhân. Có thể nói họ là những sát thủ tuyệt vời trên biển. Khó ai có thể địch lại. Trong khi giao chiến, nếu chúng ta không sớm tiêu diệt được đám giao nhân đó thì trận thủy chiến này chẳng cần đánh cũng đã định trước là sẽ thua.”

Ngao Thịnh liếc nhìn Tương Thanh một cái rồi lại quay sang hỏi Tề Tán, “Thế ngươi đã có biện pháp gì để tiêu diệt đám giao nhân này chưa?”

“Đương nhiên là có.” Tề Tán tự tin gật đầu, “Vì vậy thảo dân mới cả gan hỏi xin hoàng thượng cho mượn Thanh phu tử vài ngày đấy ạ.”

Ngao Thịnh khẽ nhíu mày, vốn đang nghĩ sau khi bãi triều thì sẽ cùng Tương Thanh quay lại trúc viện. Nhưng nay Tề Tán nhắc thì hắn mới buồn bã nhớ ra, mỗi ngày  còn phải cho y mượn Thanh của hắn một canh giờ.

“Thanh phu tử thì có vai trò gì trong chuyện này a?” Quý Tư vẫn đứng ở một bên, ngoảnh mặt lại, khó hiểu hỏi Tề Tán.

Tề Tán mỉm cười, đáp, “Việc này phải giữ bí mật, chỉ có thảo dân và Thanh phu tử biết mà thôi. . . . . . Hoàng thượng, xin người đừng quên những gì mà thảo dân đã nói, trong triều có gian tế a.”

Ngao Thịnh trân trối trố mắt nhìn Tề Tán, đoạn lại liếc mắt sang nhìn Tương Thanh. Tương Thanh khẽ gật đầu với hắn.

Ngao Thịnh buồn bã chẳng thèm nói thêm gì, chỉ tùy tiện buông vài lời có lệ rồi cho bãi triều. Ngay khi vừa bước ra khỏi đại điện, Ngao Thịnh liền giữ chặt Tương Thanh lại, nói đầy ủy khuất, “Thanh, ta sẽ đi với ngươi trong một canh giờ này. Sau đó thì hai ta cùng quay lại trúc viện nhé.”

“Ngươi đến đó trước đi.” Tương Thanh lắc lắc đầu, “Trong vòng bốn ngày nữa, đội quân của Tề Soán Thiên rất có thể sẽ đánh đến nơi. Ngươi phải biết nắm bắt thời gian, học hỏi thêm nhiều những chiến thuật của Tước Vĩ lão nhân. Phải biết lấy đại cục làm trọng. Tuyệt không thể để thua trận này.”

Ngao Thịnh tuy rằng gật gật đầu ra chiều đã hiểu, nhưng trên mặt lại còn vướng bận chút lo lắng. Tương Thanh vội cười xoa dịu, “Ngao Ô đi với ta là được rồi. Một canh giờ sau, ta và nó sẽ đến trúc viện gặp ngươi.”

“Umm.” Cuối cùng, Ngao Thịnh mới an tâm mà gật đầu, rồi lại tủi hổ nói, “Ngươi xong việc rồi thì phải chạy ngay đến trúc viện đấy, nếu không ta lại chẳng có tâm tư đâu mà học hành.”

“Yên tâm.” Tương Thanh vỗ vỗ vai hắn, xoay người mang theo Ngao Ô đi đến Lạc Hà khẩu. Ngao Thịnh vẫn chẳng thể yên lòng, bèn phân phó hai ảnh vệ đi theo bảo vệ y. Lúc này hắn mới an dạ mà cưỡi ngựa quay lại trúc viện. Đến nơi, thì đã ồn ào mà đánh thức người vẫn đang ngủ say như chết là Tước Vĩ lão nhân, đốc thúc lão mau mau truyền thụ tiếp binh pháp cho hắn.

. . . . . .

Khi Tương Thanh và Ngao Ô đến Lạc Hà khẩu thì liền trông thấy Vương Trung Nghĩa đang đứng giữa thao trường, nghiêm túc huấn luyện thủy binh. Tề Tán luyện binh quả thật chẳng phải là tay mơ. Ba vạn thủy quân hôm qua còn lười nhác ấy vậy mà hôm nay đã trông rất có tinh thần, ra dáng một đội quân thật sự.

“Thanh phu tử.” Tương Thanh chỉ vừa đứng xem thao luyện một chốc thì đã nghe thấy có người gọi mình. Xoay mặt nhìn lại, đã thấy Quan Khế chậm rãi đảo bước đi tới, cười nói, “Sắc mặt phu tử nhìn không được tốt lắm.”

Tương Thanh không rõ gã nói thế là có ý gì. Bản thân y quả thật là cả đêm không ngủ nhưng sắc mặt cũng chẳng đến mức nhợt nhạt mệt mỏi như gã bảo. Y cũng chẳng buồn quan tâm đến gã, lạnh nhạt buông giọng, “Chuyện thường ấy mà.” Rồi lại quay đầu tiếp tục nhìn ra thao trường.

“Tề Tán xem ra cũng rất có năng lực.” Quan Khế vừa nói vừa lấy tay xoay xoay chiếc nhẫn ngọc đeo trên ngón cái của mình, “Đại khái thì hổ phụ không sinh nhầm khuyển tử a.”[2]

Tương Thanh hời hợt gật gù, cũng chẳng thèm bận tâm gã nói gì, chỉ gật đầu cho có lệ. Nói chung, thái độ đối với tên Quan Khế này chẳng nóng cũng chẳng lạnh.

“Thanh phu tử. . . . . . Ngài không vì những lời hôm qua ta đã nói mà giận đấy chứ?” Quan Khế cười hỏi.

Tương Thanh xoay mặt sang nhìn gã, khó hiểu hỏi lại, “Nguyệt Vương đã nói gì cơ?”

Quan Khế cười nhạt, “Thanh phu tử bảo vệ hoàng thượng như thế cũng là lẽ thường. Dẫu sao thì quan hệ của hoàng thượng và phu tử cũng chẳng tầm thường a.”

Tương Thanh chỉ xem nhẹ lời gã nói, thậm chí như chẳng hề nghe thấy bốn chữ ‘cũng chẳng tầm thường’ mà gã cố tình nhấn mạnh ngữ âm. Y bất động thanh sắc phóng tầm mắt ra xa, bỗng nhìn thấy Tề Tán đã thay một thân đoản sam[3], đang đi về phía y. Xem ra, hôm nay Tề Tán muốn xuống nước diễn tập đây mà.

“Phu tử.” Quan Khế chợt bước đến sát bên Tương Thanh, nhỏ giọng nói thầm bên tai y, “Bổn vương có biết một chút về phong thủy. . . . . . Gần đầy, thiên tượng[4] có chút quái dị, tựa hồ muốn ám chỉ sẽ có yêu nghiệt hại nước hại dân.”

Tương Thanh đạm mạc nhìn gã, nụ cười như có như không, “Ngài muốn nói đến Tề Soán Thiên?”

Quan Khế thần bí cười đáp, “Yêu nghiệt kia xuất hiện tại Lạc Đô….ở ngay cạnh hoàng thượng a.”

Tương Thanh khẽ chau mày, “Nguyệt vương có gì muốn nói xin hãy cứ nói thẳng.”

Quan Khế nhướng mày, “Thanh phu tử nói thế nghĩa là gì?”

Tương Thanh nhác thấy Tề Tán cũng sắp đi đến gần, bèn nhỏ giọng nói khẽ, “Chuyện thiên tượng mà Nguyệt vương vừa nói xem ra cũng rất đáng bận tậm. Không bằng như vậy đi, vài ngày nữa ta sẽ viết một phong thư đến hỏi Hoàng Bán Tiên hoặc là Ân Tịch Ly….để hai người họ tính thử xem yêu nghiệt ấy là ai. Đến lúc đó, Nguyệt vương hẳn có thể tự mình đâm chết yêu nghiệt kia.”

Tương Thanh vừa nói khóe môi vừa kèm theo một nụ cười cổ quái, “Ý mà Nguyệt Vương muốn nói chẳng phải là vậy sao?”

“Có chuyện gì thế?” Tề Tán đã đi đến trước mặt cả hai, bỗng nghe được câu cuối cùng của Tương Thanh, liền cười hỏi.

“A . . . . . Tiểu vương biết Thanh phu tử học rộng tài cao, nên đang cùng ngài ấy thảo luận một chút về thiên tượng ấy mà.” Quan Khế cười đáp rồi lại chuyển đề tài, dò hỏi Tề Tán, “Sao Tề công tử lại vận trang phục thế này?”

“Nguyệt vương, hôm nay thảo dân sẽ không xem mọi người thao luyện được, phiền ngài và Vương tướng quân phụ trách vậy.” Tề Tán nói xong liền giương tay ra như muốn nắm lấy tay Tương Thanh, “Phu tử, đi thôi. Chúng ta lên thuyền nói chuyện.”

Nhưng tay Tề Tán còn chưa kịp chạm đến ống tay áo của Tương Thanh thì một thứ gì như chiếc roi lông đã quất vào tay y. Tề Tán thoáng giật mình, cúi đầu nhìn xuống thì đã thấy Ngao Ô đứng sau lưng Tương Thanh, cơ hồ là cả thân hổ đang cuốn lấy người Tương Thanh, còn chiếc đuôi của hổ thì lại bất mãn mà tấn công bàn tay Tề Tán, tựa hồ như đang cảnh cáo —— nói chuyện thì được nhưng không được quyền đụng chạm lung tung.

Tề Tán khẽ cười, “Bạch hổ này có linh tính a.”

Tương Thanh vỗ vỗ đầu Ngao Ô, nhìn Tề Tán mà nói, “Tề công tử, xin mời dẫn đường.”

“Đừng gọi ta là Tề công tử nghe giống như là đang kêu Thất công tử vậy[5], chẳng tự nhiên chút nào.” Tề Tán đi trước dẫn đường, vừa đi vừa nói, “Phu tử cứ gọi ta là Tề Tán được rồi.”

Tương Thanh gật gật đầu, cùng y đi đến chiếc thuyền vô cùng to lớn neo trên bến Lạc Hà. Nghe đâu, đây chính là chiến thuyền duy nhất mà Tề Tán được cấp cho.

“Nguyệt vương.” Tề Tán đột nhiên ngoảnh lại nói với Quan Khế đang đi theo phía sau, “Lần này thảo dân và Thanh phu tử cần phải thương thảo chiến sự, sự tình vô cùng cơ mật, cho nên. . . . . .xin Nguyệt vương hãy tạm lánh đi một lúc.”

“To gan!” Quan Khế nhíu chặt đôi mày, tựa hồ đang rất tức giận, “Tề Tán, ngươi là muốn nói không thể tin tưởng bổn vương?”

“Ai.” Tề Tán vội phất tay ra chiều bản thân chẳng có ý thế, thần sắc đầy vô tội mà phân bua, “Nguyệt vương đừng giận. . . . . . Ngài cũng biết đấy, chuyện gian tế khiến ai ai cũng bất an. Nên thảo dân không muốn nảy sinh thêm chuyện phiền phức gì. Chuyện ra thế này cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi.”

“Ý ngươi là gì hả?” Quan Khế nhíu mày, lạnh giọng hỏi.

Tề Tán cười đáp, “Bởi vì chuyện này, chỉ cần một mình Thanh phu tử là đủ, không cần phải có thêm người khác hỗ trợ, nên thảo dân chỉ có thể nói với Thanh phu tử mà thôi . . . . . Nếu lỡ có ai khác biết, rồi để lộ sự tình ra bên ngoài, đến lúc đó lại càng thêm rắc rối. Thảo dân không muốn ngài và Vương tướng quân phải lo lắng bận tâm. Đây hoàn toàn chỉ vì muốn lấy đại cục làm trọng. Thảo dân chẳng mong xảy ra chuyện nội bộ ngờ vực lẫn nhau. Ngài nghĩ xem thế có đúng không a?”

Quan Khế khó chịu nhìn y. Lúc này, Tương Thanh bỗng cất tiếng, “Tề Tán nói rất có lý. Nguyệt Vương, ngài hãy chờ ở ngoài nhé.” Nói xong, liền xoay người cùng Tề Tán đi đến cạnh chiến thuyền kia.

Hai người lên thuyền, Ngao Ô cũng mon men theo sát Tương Thanh. Tề Tán mở cửa thuyền ra, Tương Thanh quay sang hỏi y, “Ngao Ô có thể lên không? Hay là phải để nó ở bên ngoài?”

Tề Tán mỉm cười, bí hiểm bước gần đến, thì thầm vào tai Tương Thanh, “Phu tử, huynh không sợ một mình đi vào trong đấy với ta, ta sẽ kiềm lòng chẳng đặng mà làm ra chuyện xấu gì sao hả?”

Tương Thanh giật mình nhưng ngay sau đó lại cười mà lắc đầu, “Huynh có thể làm gì được ta? Với lại, ta cũng chẳng sợ huynh.”

Tề Tán nản chí cười trừ, rồi mời Tương Thanh đi vào.

Tương Thanh dẫn theo Ngao Ô đi vào trong khoang thuyền. Tề Tán nhanh chóng đóng cửa thuyền, cài chặt then lại, bộ dạng thập phần cảnh giác.

Tương Thanh quan sát xung quanh. Đây là một khoang thuyền hoàn toàn bị phong bế, thậm chí chẳng có lấy một ô cửa thông gió nhỏ, giữa trần thuyền chỉ có một ngọn đèn treo leo lắt. Tương Thanh cố nương vào thứ ánh sáng mờ ảo ấy mà nhìn quanh khoang thuyền. Trong bốn bức ván chỉ bày một chiếc tủ, ở giữa lại là đặt một thùng gỗ to bằng cỡ một cái ao, chứa đầy nước. Ngoài ra thì chẳng còn gì nữa.

“Đây là gì?” Tương Thanh khó hiểu hỏi. Tề Tán chẳng những không đáp mà còn cất giọng hỏi ngược lại, “Thanh phu tử, huynh không nhận thấy rằng Nguyệt Vương cố tình gặp riêng huynh sao?”

Tương Thanh có chút sửng sốt, suy nghĩ một lát mới nói, “Quả thật cách hắn nói chuyện rất lạ nhưng ta lại chẳng nghĩ ra lý do tại sao hắn lại có thành kiến với ta.”

“A. . . . . .” Tề Tán lắc lắc đầu, nói, “Phu tử có từng chú ý đến ánh mắt mà hắn nhìn hoàng thượng không?”

Tương Thanh nhìu mày, “Có chứ. Nhưng trong ánh mắt của hắn lại không mang theo sát ý….Vì thế ta không rõ lắm ý đồ của hắn.”

Tề Tán có chút vô lực nhìn Tương Thanh, “Phu tử, ta phục huynh luôn đấy.”

Tương Thanh chẳng hiểu Tề Tán nói vậy là có ý gì, bèn hỏi lại, “Huynh muốn nói, Nguyệt Vương thật sự có ác ý với hoàng thượng nhưng ta lại nhìn không ra?”

Tề Tán hạ mi mắt nhìn Tương Thanh một đỗi lâu, rồi lại buồn bã nói, “Thanh phu tử. . . . . .Có thể thích một người như huynh đúng là chuyện rất đỗi hạnh phúc mà.”

Tương Thanh xấu hổ mà nhìn y. Trong lòng vốn đã đã có chút nghi hoặc, nay được Tề Tán nhắc nhở, lại thêm thái độ hai ngày nay của Quan Khế lúc nào cũng đầy cổ quái. Ban đầu Tương Thanh vốn cứ nghĩ mục tiêu của Quan Khế là nhắm vào mình. Nhưng chẳng ngờ, chuyện lại liên quan đến Thịnh Nhi. Lần sau, y phải cẩn thận lưu ý người này hơn.

“Phu tử.” Tề Tán đi đến chiếc thùng to như cái ao kia, vẫy tay gọi Tương Thanh, “Huynh đến đây giúp ta một tay với nào.”

Tương Thanh đi đến, hướng mắt nhìn vào trong ao gỗ, bỗng lại nhíu mày, “Tề Tán, huynh định bày trò gì thế?”

______________________________

45 | ý đồ

“Bộp” một tiếng, nguyên cả cán quạt hương bồ[1] giáng xuống ngay giữa ót Ngao Thịnh. Ấy thế mà kẻ vừa bị đánh lúc này mới giật mình mà xoa xoa chỗ đau, mặt đầy hằn hộc nhìn Tước Vĩ lão nhân, “Lão già kia, sao lại đánh ta?”

“Ranh con, những gì ta nói ngươi có nghe thấy không hả?” Tước Vĩ bất mãn nói, “Mỗi lời mỗi chữ của ta đều là châu là ngọc, ngàn vàng cũng khó lòng đổi được. Ấy vậy mà tên nhãi con nhà ngươi lại dám lo ra. Lão đánh chết ngươi a!” Nói xong, lão liền chộp ngay lấy cây chổi gần đấy.

Ngao Thịnh kinh hãi, vội xua tay ngăn lại, “Ta không có. . . . . Ông đừng đánh nữa mà. Nếu không ta sẽ đánh trả đấy.”

Lão nhân nhìn hắn đầy xem thường, “Nhãi con, ngươi đang mơ mộng gì hả? Nghĩ đến mức cả hồn cũng bay luôn?”

“Việc ấy mà cũng phải hỏi sao?” Ngao Thịnh thở dài, “Thanh đi lâu rồi mà vẫn chưa quay lại nữa. Đã hơn một canh giờ rồi còn gì.”

“Đúng là chẳng có tiền đồ gì cả.” Lão nhân trừng mắt liếc Ngao Thịnh.

Ngao Thịnh ngượng ngùng đáp, “Ta biết, nhưng lại cứ thấy lo lắng mãi, chẳng tài nào xua đi được. . . . . .”

“Này nhãi con, ta hỏi ngươi.” Tước Vĩ đột nhiên nghiêm mặt nói, “Tại sao ngươi lại thích tiểu ngốc tử kia?”

Ngao Thịnh trợn trừng mắt liếc lão nhân một cái dài thượt, “Ông đừng có mà nói bậy. Ai bảo là Thanh ngốc hả? Y rất thông minh, võ công còn rất giỏi nữa.”

Lão nhân cười gượng, phất tay, “Ta không hề nói bậy. Người thông minh, giỏi võ thì vẫn có thể là ngốc tử được như thường.”

Ngao Thịnh mặt thoáng chút tức giận, lão nhân thấy vậy bèn phân bua, “Được rồi, ta nói y ngốc, không phải là không có nguyên do. Nếu như ngay cả tâm ý của chính mình mà còn không hiểu rõ nữa, thế chẳng phải tên ngốc chứ là gì hả?”

Ngao Thịnh khẽ nhíu mày, thật lâu sau mới lên tiếng ủ ê, “Y có nỗi khổ riêng chứ chẳng phải là đồ ngốc. Chẳng qua có những chuyện y không bỏ xuống được.”

Lão nhân lớn tiếng cười, “Không tồi nha, tiểu tử, ngươi cũng thông hiểu chuyện tình cảm quá nhỉ.”

Ngao Thịnh đảo mắt liếc lão nhân gia, “Ông chỉ biết mỗi chuyện dạy người ta đánh trận. Nếu ông còn chuyên thêm cả lĩnh vực dụ dỗ ai đó lên giường cùng mình, thì dẫu có bắt ta gọi ông là cha cũng chẳng thành vấn đề.”

Tước Vĩ nhướng mày, “Ngươi là thằng nhãi chết bầm, ta từng này tuổi thì đã là người lực bất tòng tâm rồi. Ngươi lại còn dám hạ lưu nói mấy chuyện này trước mặt ta hả?”

Ngao Thịnh nhìn lão đầy châm chọc, “Khi còn trẻ ông có từng thích ai không?”

Lão nhân phe phẩy phiến quạt, trầm tư đáp, “Ai u. . . . . . Chuyện cũ nghĩ lại mà bỗng thấy đau lòng.”

Ngao Thịnh đột nhiên vô cùng hứng thú với quá khứ của lão nhân gia, “Lão gia gia, nhìn ông khôn khéo như thế mà chẳng lẽ lại không giành được trái tim của người ông yêu sao?”

“Ha ha.” Tước Vĩ bỗng cười to, “Nhãi con, ta nói cho ngươi biết, trên đời này, chuyện khó nhất chính là nắm bắt lòng người, nhất là tâm tư của người mà ngươi yêu…. Cho dù ngươi thật sự rất muốn nhưng lại chẳng đành lòng dùng mưu kế với người ấy.”

Ngao Thịnh gật gật đầu, nhìn chằm chằm tấm địa đồ trên bàn đến xuất thần. Một chốc sau bỗng nói, “Không biết tại sao ta đột nhiên lại cảm thấy mọi chuyện chẳng có chút ý nghĩa gì nữa cả.”

“A?” Tước Vĩ khó hiểu hỏi Ngao Thịnh, “Tại sao lại không còn ý nghĩa?”

Ngao Thịnh suy nghĩ một lúc rồi thản nhiên đáp, “Năm đó, ta hao tổn tâm tư tranh đoạt đế vị, là vì mạng sống và cũng để báo thù cho mẫu thân. . . . . .Đoạn thời gian ấy, ta đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Tuy rằng nguy cơ bủa vây trùng trùng nhưng Thanh luôn ở bên cạnh ta, và ta cũng biết chắc một điều rằng, y sẽ chẳng bỏ ta mà đi. Nhưng sau khi lên làm hoàng đế được ba năm, ta lại thấy ba năm đó sống còn gian nan hơn cả khi ở lãnh cung. Ngày ngày nhớ nhung còn đau khổ hơn gấp trăm lần việc phải oán hận. Bây giờ, khó khăn lắm Thanh mới quay trở lại, còn ta thì mỗi ngày đều nom nớp lo sợ y rồi lại sẽ bỏ đi….Tóm lại, cứ thấy mọi chuyện dẫu có cố gắng thế nào cũng chẳng thể biến nó trở nên hoàn mỹ được. Thật sự rất mệt mỏi.”

Lão nhân khẽ cau mày nhìn Ngao Thịnh, lúc sau lại lắc lắc đầu mà nói, “Thiếu chút nữa ta đã quên, chung quy ngươi cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi, vẫn còn là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa.”

“Ông nói ai hả?” Ngao Thịnh lòng đầy bất mãn mà liếc lão nhân.

“Ngươi như thế thì được gọi là lo được lo mất, biết không hả?” Lão nhân trừng mắt nhìn Ngao Thịnh, “Khi ngươi vừa lớn được một chút thì vẫn chưa biết cái gì gọi là vị sầu tư. Lúc tranh đoạt ngôi vị thì chẳng còn tâm trí đâu mà lo nghĩ chuyện gì khác nữa. Nhưng đến khi lên làm hoàng đế rồi lại phải trải qua ba năm tương tư sầu khổ. Bây giờ lại lo lắng được mất….Ai trong đời cũng phải trải qua cảm giác như ngươi lúc này, vậy có gì lại phải ngạc nhiên hử?”

Ngao Thịnh sửng sốt một lúc lâu, rồi lại như còn thắc mắc điều gì, vội hỏi lại, “Còn Thanh? Thanh thì thế nào?”

“Thế nào là thế nào?” Lão nhân khẽ cười, “Trước đây thì ta không biết. Bất quá hiện tại thì bộ dáng của y lại giống như một con thú nhỏ bị vây nhốt trong lồng và đang không ngừng giãy giụa.”

Ngao Thịnh nhíu mày, “Sao ông lại nói thế?”

“Y bị rơi vào trong thế khó xử, dám yêu nhưng không dám nói.” Lão nhân lắc đầu, “Ta biết y còn nhiều điều vướng bận. Con người thật ra vốn rất đơn giản. Một khi không thể tìm ra cách giải thoát, tâm tư ắt sẽ bị rối loạn, nhưng lại chỉ muốn tự mình gỡ rối. Song, càng cố gỡ lại càng khiến chiếc lưới ấy bủa vây chặt hơn.”

Ngao Thịnh mặt đầy xót xa, “Vậy ta phải làm gì mới tốt?”

Lão nhân thâm trầm buông lời, “Ngươi cứ làm theo những gì mà trái tim mình mách bảo là được.”

“Không hiểu.” Ngao Thịnh thành thật lắc đầu.

Lão nhân thở dài, “Tiểu tử à, nếu muốn cứu vớt người đang tuyệt vọng vùng vẫy trong đau khổ thì cách tốt nhất chính là khiến bản thân mình thêm dũng cảm…Ngươi và Tương Thanh đều cần phải tỉnh táo lại. Nhất là ngươi!”

Ngao Thịnh cúi đầu im lặng, chờ lão nhân nói tiếp.

“Biểu hiện bây giờ của ngươi không tồi nhưng lại chưa đủ thành thục.” Lão nhân lại phe phẩy phiến quạt, sâu kín nói, “Khó lòng mà xác định được thứ có thể khiến Tương Thanh dao động, song, lại có hai thứ khiến y bận tâm. Một là quá khứ của người và một còn lại là tương lai của ngươi.”

Ngao Thịnh cẩn thận suy ngẫm rồi sau đó lại vội truy vấn, “Quá khứ thế nào?  Tương lai lại sẽ thế nào?”

“Hai người các người phỏng chừng thi thoảng nhớ lại quá khứ hẳn vẫn còn cảm thấy có chút đau lòng. Những gì đã qua chứa đựng quá nhiều tai ương.” Lão nhân lắc đầu, “Cho nên Tương Thanh phải hao tổn tâm tư để tránh không giẫm lên vết xe đổ ngày xưa.”

Ngao Thịnh gật gật đầu.

“Còn về tương lai. . . . . .” Lão nhân thở dài, “Tương lai của y cũng là tương lai của ngươi. Mà tương lai của ngươi lại là tương lai của vạn vạn con dân Thịnh Thanh. Trong đám con dân ấy có cả thân nhân và bằng hữu của Tương Thanh. Ngươi nói thử xem, trong ba loại tương lai này, nếu phải chọn buông bỏ một cái, bản thân y, ngươi và con dân trăm họ, thì y sẽ chọn bên nào?”

Trong nháy mắt, Ngao Thịnh chợt cảm thấy lòng mình như lạnh đi vài phần. Điều đã rõ ràng như thế mà còn cần phải hỏi sao? Thanh có thể vì hắn và mọi người mà dấn thân vào chỗ chết.

“Ý của ông là muốn nói. . . . . .” Sau một lúc trầm tư, Ngao Thịnh mới cẩn thận đáp, “Ta phải nghĩ cách bảo hộ cho tương lai của ta và Thanh. Chỉ có như thế thì Thanh mới có thể loại cởi bỏ được khúc mắc kia mà thuận theo tâm nguyện của chính mình?”

“Phải. Ngươi cũng chưa đến nỗi bị cho là ngu nhỉ.” Lão nhân gật gật đầu, “Thiên hạ ai mới là người có thể chiếu cố ngàn vạn con dân? Hoàng đế! Nếu ngươi là hoàng đế, đồng thời lại còn là một con người bình thường. Trong khi đó ngươi còn coi trọng Thanh phu tử của mình như thế thì nên lấy tính mạng của mình ra mà bảo hộ cho y. Đây chính là phòng bệnh hơn chữa bệnh đấy.”[2]

Trong thoáng chốc, lòng Ngao Thịnh lại bỗng trỗi lên chút lo sợ.

“Ngược lại, nếu ngươi càng bám chặt lấy y, càng biểu hiện thái độ vì y mà có thể hy sinh hết thảy người trong thiên hạ thì y lại càng bất an hơn.” Lão nhân buồn bã thở dài, “Từ xưa, đế vương đều là những kẻ cô đơn. Ngao Thịnh, ngươi có hiểu là tại vì sao không?”

Ngao Thịnh trầm ngâm một lúc rồi lại lắc đầu mà nhìn lão nhân gia.

“Ái của đế vương là thiên ái, là hàng vạn hàng ngàn sủng ái….Nhưng không phải ai cũng may mắn mà có được.” Lão nhân khe khẽ thở dài, trong mắt phủ đầy chua xót, nhưng thoáng chốc nó lại trở nên trống rỗng như chưa từng có gì ánh lên trong đấy, tựa như lão nhân đang nhìn một ai đó khác qua hình bóng của Ngao Thịnh. Một đỗi rất lâu sau, lão mới trầm ngâm cất giọng nói tiếp, “Tương Thanh không cần ngươi dùng tình yêu của đế vương mà đi yêu y. Ngao Thịnh, nếu ngươi thật lòng muốn Thanh là của mình thì hãy mang tình yêu của đế vương lưu lại cho con dân thiên hạ và để tình yêu của riêng ngươi dành trọn cho Tương Thanh. Tương Thanh y chẳng cần hàng ngàn hàng vạn sủng ái, mà chỉ cần một mình ngươi là đủ rồi.”

Ngao Thịnh lại rơi vào trầm mặc, hồi lâu sau mới rụt rè mà hỏi lại, “Lão gia gia à. . . . . Sao ông lại có thể thấu triệt như thế hả?”

Tước Vĩ cười gượng đôi ba tiếng, rồi cầm lấy hồ lô rượu bên cạnh mà ngửa đầu uống hai ngụm, sau đấy bình thản đáp, “Lớn tuổi rồi nên cũng nhìn thấu suốt nhiều chuyện hơn…..Ta không muốn bọn trẻ các ngươi lại đi theo vết xe đổ của ta. Phải đợi đến khi sắp gần đất xa trời rồi thì mới hối hận mà hiểu ra. Nhưng lại muộn mất rồi.”

Ngao Thịnh gật đầu như đã thông suốt mọi chuyện, “Lão gia gia, ta hiểu rồi. Ta muốn thống nhất thiên hạ chẳng phải vì bản thân mình hoặc vì người ta yêu. Mà là bởi vì vạn vạn con dân. Khi ta ở bên Thanh, cũng không cần dùng cương vị của hoàng đế, kẻ có thế mang hết thảy ra cho y, mà đối đãi với y. Ta chỉ cần cho y chính bản thân mình mà thôi……Còn về những khúc mắc trong lòng Thanh, ta sẽ cho y thêm thời gian, để y có thể từ từ mà cởi bỏ chúng.”

“Ha hả.” Lão nhân vừa lòng gật đầu, “Trẻ nhỏ dễ dạy nha.”

Sau đấy, Ngao Thịnh bỗng phấn chấn tinh thần, chẳng có lấy một lần nghĩ ngợi lo ra, mà chỉ chuyên tâm nghe lão nhân gia truyền thụ binh pháp.

. . . . . .

Lạc Hà khẩu, bên trong khoang chiến thuyền của Tề Tán.

Tương Thanh nhìn thứ đang quẫy đạp bên trong ao gỗ mà cau chặt đôi mày, “Đây là gì thế?”

“Nhìn kỹ xem.” Tề Tán lấy một miếng thịt bò còn tươi máu ở trong thùng gỗ gần đấy mà ném vào trong ao. Chỉ một thoáng, mặt nước bỗng dậy sóng cuồn cuộn, thứ quái dị màu trắng ngoi lên trên mặt nước, một vài chiếc đầu hợm hĩnh còn ló ra khỏi mặt ao.

Tương Thanh liền nhìn thấy một cách rõ ràng thứ bên trong ấy là gì, chấn động mà nói, “Giao ngư?” (cá mập)

Tề Tán gật gật đầu, “Đúng vậy. Trong đấy có đúng ba nghìn giao ngư.”

“Huynh. . . . . . Ở đâu mà huynh lại tìm ra nhiều giao ngư đến thế?” Tương Thanh khó hiểu hỏi.

“Ta thích giao ngư.” Tề Tán cười khẽ, “Nên tự mình nuôi dưỡng một ít, số còn lại là đi thâu gom đây đó. Thành ra bây giờ mới có nhiều đến vậy.”

“Ý của huynh là muốn dùng giao ngư đối phó giao nhân?” Tương Thanh hỏi.

“Thông minh lắm!” Tề Tán gật đầu tán thưởng, “Giao ngư cực kỳ thích máu, một khi ngửi thấy mùi máu thì tính công kích của chúng lại càng thêm mạnh . . . . . Cho nên nếu chúng ta thả vào lòng sông khoảng mấy trăm giao ngư thì đám giao nhân đó sẽ trở nên vô dụng.”

Tương Thanh gật gật đầu, lại hỏi, “Hay lắm. . . . . . Vậy huynh muốn ta làm gì?”

“Thật ra thì, muốn sử dụng giao ngư vẫn còn có chút ít phiền toái.” Tề Tán ngao ngán lắc lắc đầu, “Phải lấy máu người mà hòa vào trong nước.”

Nói xong, Tề Tán lại đi đến chiếc tủ duy nhất trong khoang thuyền, mở cửa lấy một nỏ tiễn được chế tạo tuy đơn gian nhưng lại cực kì tinh xảo ra giao cho Tương Thanh, “Loại cung nỏ này là do ta nghiên cứu tạo thành, có thể sử dụng ở dưới nước. Ta biết Thanh phu tử huynh là người có võ nghệ cao cường. Ta mong huynh có thể huấn luyện một đội quân thiện về nỏ tiễn. Mặt khác, chúng ta cũng có thể tin tưởng được những người đó, bí mật này sẽ tuyệt đối được giữ kín.”

Tương Thanh tiếp nhận nỏ tiễn, cân nhắc một lúc mới hỏi, “Vì sao phải do ta huấn luyện?”

Tề Tán cười đáp, “Phu tử, thứ ta nói thẳng, trong kinh thành này, chẳng có bức tường nào là có thể chắn được gió . . . . Hơn nữa những người thật sự có võ công tốt đều là người trong võ lâm giang hồ. Đội quân này không cần có quá nhiều người, khoảng chừng  một trăm hai mươi người là đủ rồi….Ta nghĩ nên tìm những kiếm sĩ giang hồ thì sẽ tốt hơn. Đắn đo suy ngẫm mãi vẫn thấy Thanh phu tử là người có khả năng làm được chuyện này nhất. Nhưng nếu ta nói chuyện này với hoàng thượng thì người hẳn sẽ sinh ra bất mãn với ta….Vì thế, ta đành nhờ Thanh phu tử hỗ trợ vậy.”

Tương Thanh nhìn Tề Tán một lúc rồi nói, “Ý của huynh là muốn ta mượn binh lực của Hắc Vân Bảo và Tu La Bảo?”

Tề Tán gật đầu xác nhận, “Đúng vậy. . . . . . Thật ra mà nói, ta vốn muốn đề nghị  với Thanh phu tử hãy vì hoàng thượng mà bồi dưỡng ra một đội ám bộ. Theo những gì mà ta biết, trong kinh thành luôn ẩn chứa đầy rẫy nguy cơ. Nếu có một đội quân có thể tín nhiệm tuyệt đối thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn. Những ai có tâm phản phúc cũng có thể cho người trực tiếp ám sát để giải quyết cho nhanh gọn.”

Tương Thanh nhíu mày suy tư, một lúc sau mới đáp, “Ta không muốn lôi kéo người của Hắc Vân Bảo và Tu La Bảo vào trong vòng phân tranh này. Còn về chuyện huynh muốn tìm hơn một trăm người để lập thành một đội quân mà có thể tin tưởng tuyệt đối thì ta có cách. Huynh không cần lo lắng.”

Tề Tán vui vẻ cười, “Như thế thì ta an tâm rồi. Tất cả đều tùy Thanh phu tử an bài.”

Tương Thanh đột nhiên lại có chút chán ghét con người đang đứng trước mặt mình, lạnh nhạt hỏi, “Huynh còn có việc gì sao?”

Tề Tán ngẩng đầu lên nhìn Tương Thanh, hỏi, “Thanh phu tử có phải đang nghĩ  rằng, một người có thể đuổi tận giết tuyệt với cả chính thân sinh gia phụ của mình như ta đây chính là tiểu nhân gian trá, không đáng tin tưởng, mà sinh ra chán ghét phải không?”

Tương Thanh có chút sửng sốt nhưng lại im lặng không đáp.

Tề Tán lại chỉ thản nhiên cười, “Thanh phu tử, huynh có biết tại sao ta lại thích giao ngư không?”

Tương Thanh cũng chẳng lên tiếng, chờ y nói tiếp.

“Giao ngư mỗi lần sinh sản thì chỉ sinh duy nhất một cá con mà thôi . . . . . Bởi vì tiểu giao ngư khi ở trong bụng mẹ sẽ tự cắn giết lẫn nhau. Con nào thật sự mạnh mẽ mới có thể là kẻ cuối cùng được sống sót. Nếu không, chúng sẽ trở thành thức ăn cho những con khác.”

Tương Thanh gật gật đầu, đích thật phương thức này rất là tàn nhẫn.

“Thanh phu tử, nếu như ví huynh là một áng mây trôi trên trời thì kẻ như ta lại chính là một độc xà trong vũng bùn.” Tề Tán lạnh lùng nói tiếp “Nhưng có lẽ huynh đã quên, từ xưa mỗi một đế vương muốn kiến công lập nghiệp, thì bên cạnh đều luôn có một hiền sĩ thanh lương liêm khiết và một mưu thần âm hiểm ngoan độc.”

Tương Thanh trầm ngâm nhìn Tề Tán, thật lâu sau đấy mới hỏi, “Huynh muốn trở thành một người như thế sao?”

Tề Tán gật đầu, “Luận trung nghĩa thì ta không sánh bằng đại cựu thần Quý Tư. Luận khôn ngoan ta lại chẳng dám so với đại học sĩ Diệp Vô Quy. Luận thanh lương liêm khiết ta lại càng chẳng dám so bì với Thanh phu tử….Con đường làm quan của ta nếu thật tâm muốn đi thì chỉ còn duy nhất một mà thôi —— chính là phải âm hiểm ngao độc, mưu tính với đời! Chẳng phải loài giao ngư cũng đã sinh tồn như thế sao? Phu tử. . . . . . Nói về hung tàn, lấy giao ngư ra mà so sánh thì ta quả thật chẳng bằng.”

Tương Thanh nghe xong, cũng chỉ trầm mặc. Rất lâu sau đấy mới cẩn trọng hỏi, “Huynh làm vậy thì có ý nghĩa gì chứ?”

Tề Tán đắn đo một chốc rồi đáp, “Một nửa là vì bị dồn vào đường cùng mà thành, nửa còn lại thì xuất phát từ bản tính.”

Tương Thanh nhíu mày.

Tề Tán lại nói tiếp, “Bị dồn vào đường cùng là bởi, nếu ta có phản lại phụ thân mình hay không, thì sau này, dẫu ông ấy có soán ngôi thành công thì ta cũng vẫn chỉ là một tên tầm thường sống đến hết đời. Hơn nữa, tính mạng cũng khó lòng mà bảo toàn. Còn chuyện xuất phát từ bản tính là vì ta cảm thấy chỉ có hoàng thượng mới thật sự là đế vương đáng được lưu danh sử sách đến muôn đời…Ta đi theo người thì nửa đời sau của ta mới không uổng phí. Như thế, huynh nói thử xem ta nên trọng, nên khinh bên nào?”

Tương Thanh chuyên chú nghe Tề Tán đem hết nỗi lòng mình ra bày tỏ mà thở dài, “Tề Tán, huynh thực đáng sợ. Ta chỉ hy vọng huynh đừng có tâm tư nào khác.”

Tề Tán thản nhiên cười, mặt chẳng chút biến sắc, “Thanh phu tử hãy cứ yên tâm. Ta sẽ không phản bội Thịnh Thanh. Hơn nữa, ta lại vô cùng ngưỡng mộ hoàng thượng. Được gặp người là phúc phần mà ta may mắn có được.”

Tương Thanh gật gật đầu.

Tề Tán lại hạ giọng buông lời “Mặt khác, ta còn rất thích Thanh phu tử nữa.”

Tương Thanh sửng sốt, trừng mắt nhìn Tề Tán.

“Không cần khẩn trương như thế đâu. Ta chẳng có tâm tư xa vời nào cả.” Tề Tán thản nhiên phân trần, “Rắn ngập ngụa trong vũng bùn nhơ, ngày ngày nhìn lên áng mây trên trời rồi mang lòng ái mộ mà thôi.”

Một lúc lâu sau, Tương Thanh mới lên tiếng, “Ta cũng không muốn nghe những chuyện mây trắng trời xanh này nọ. Có những chuyện, căn bản là huynh không hiểu.”

Tề Tán cười hỏi, “Có phải là chuyện huynh vì muốn hiệp trợ cho hoàng thượng mà đã lừa cả nhà Hạ gia tạo phản, khiến họ bị tịch biên gia sản, tru di cả tộc không?”

Tương Thanh mặt bỗng tái nhợt đi, không đáp được một lời.

“Ha hả. . . . . .” Tề Tán cười lớn, “Huynh biết không, cũng chính vì bản tính huynh như thế nên mới khiến ta rung động.”  Nói xong, y lại xoay người đi ra mở cửa khoang thuyền rồi ngoảnh sang nhắc nhở người vẫn đang còn sững sờ đứng chôn chân tại chỗ là Tương Thanh, “Phu tử à, một canh giờ đã qua lâu rồi. Nếu huynh còn không mau đi thì không khéo hoàng thượng sẽ xông đến đây mà cướp người đó.”

Lúc này, Tương Thanh mới lấy lại được phản ứng. Trước khi rời đi vẫn còn quay lại nhìn Tề Tán một cái mà nói, “Tề Tán, ta mặc kệ mục đích của huynh là gì, nhưng ta mong huynh hãy tự biết giữ mình. Đừng quên những gì huynh đã nói, sẽ không gây bất lợi cho Thịnh Thanh.”  Dứt lời, Tương Thanh liền mang Ngao Ô rời khỏi chiến thuyền, chẳng có lấy một lần quay đầu nhìn lại, hướng thẳng đường đến trúc viện mà đi.

Tề Tán đứng ở phía sau, mắt mãi dõi theo bóng áo trắng phiêu dật của Tương Thanh mà khẽ cười rồi lại lẩm bẩm một mình, “Đúng là chọc người ta yêu thương mà.”

_______________________

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: